Tìm kiếm: bế-cháu
Chị gái tôi lấy chồng nghèo. Hồi đó, bố mẹ tôi ngăn cấm, khuyên bảo nhiều lần nhưng vẫn không thể ngăn cản được chị ấy. Chị tôi còn khẳng định dù sống thiếu thốn vật chất nhưng tình cảm thì luôn đầy đủ, đó là hạnh phúc lớn nhất rồi. Giận con gái không nghe lời, ngày cưới, bố mẹ tôi chỉ gửi một lượng vàng chứ không đến dự.
Sức khỏe mẹ tôi rất tốt, từ trước đến nay bà không mắc bệnh gì, sao lại ngất được chứ.
Tôi nghe vợ nói sao thì biết vậy, vì dạo này việc ở cơ quan quá nhiều, buổi tối tôi đều ngủ lại ở phòng đọc sách. Thành ra con khóc hay vợ thức đêm, tôi cũng không thể biết nếu em cứ giấu.
Tôi không ngờ mẹ chồng bình thường hiền vậy mà lại là người sắc sảo tâm lý vô cùng.
Thấy tôi, bố mỉm cười, bảo tôi nhanh đội mũ bảo hiểm để bố chở về nhà.
Trước lúc chồng mất, tôi rất ân hận vì đã cãi nhau với anh chưa kịp làm lành. Vừa đẻ xong anh đưa tôi về ngoại ở cữ luôn, mỗi tối đi làm về ghé qua thăm mẹ con tôi một chút.
Tôi nhìn phiếu siêu âm thai đặt trước mặt mà hoang mang.
Thế rồi đúng lúc đó, tôi va phải “người kia”, và đó chẳng phải kẻ trộm mà chính là mẹ chồng tôi.
DNVN - Dù có mẹ chồng hỗ trợ, tôi vẫn phải bế con từ sáng đến tối, mệt mỏi không ngừng.
Hôm vừa rồi tôi và mẹ sang thăm chị, ôm túi lớn túi nhỏ đồ ăn tiếp tế. Vậy mà lại phải xấu hổ quay về.
Lúc đó đêm khuya sợ làm phiền đến chị gái nên tôi đành đi ngủ, hôm sau mới nói thẳng với vợ rằng tôi chỉ có một người chị gái thôi.
Dù gì thì cũng là chăm con gái ở cữ, sao mẹ tôi lại đối xử với chị ấy tồi tệ như thế chứ.
Không hiểu ai xúi dại mà mẹ chồng tôi lại nấu trứng vịt lộn thành canh cơ chứ.
Mặc cho xóm làng bàn tán, tôi quyết định để tang chồng và không đi thêm bước nào nữa.
Tôi thật tình chẳng thể yêu thương nổi chính vợ mình. Cô ấy là kiểu người thế nào, tôi cũng chẳng hiểu nữa.
End of content
Không có tin nào tiếp theo



























