Tìm kiếm: câu-nói
Tôi vừa đến chơi, chị gái đã kéo tôi xuống nhà bếp rồi thì thầm một câu vào tai.
Em tôi tên Duyên, năm nay 27 tuổi, ngoại hình, công việc và tính cách đều rất bình thường, không có gì cuốn hút nhưng lại khá kén chọn bạn trai. Em muốn tìm một anh chàng đẹp trai, thu nhập cao và có nhà ở thành phố. Tóm lại em muốn kiếm được người đàn ông tốt như anh rể, tức là chồng của tôi.
Trong cuộc tình này cứ ngỡ tôi đã chiến thắng nhưng thật ra lại thất bại thảm hại như thế này. Đúng như người ta vẫn nói, người thứ ba không bao giờ có được hạnh phúc.
Tôi bị sốc trước câu trả lời của vợ mình, đúng là tôi đã từng hứa với em như thế nhưng tôi đã không thể tiếp tục chịu đựng.
Không chỉ có nội dung diệt trừ yêu quái trên đường đi Tây Trúc thỉnh kinh, 'Tây Du Ký' còn khiến bao người mê mẩn bởi dàn mỹ nữ sắc nước hương trời.
Hôm nay cô được cô bạn thân giới thiệu cho anh trai họ hàng xa nhà cô ấy. Nghe đâu cũng là người có học thức, có địa vị và thành công trong công việc khi có sự nghiệp ổn định rồi. Thế nhưng bất ngờ thay khi nơi cô được mời đến hẹn gặp lần đầu lại chính là một công trình xây 1 căn biệt thự.
Chồng tôi cúi gằm mặt xuống, nước mắt anh ta rơi, nhưng anh ta cũng vội vã bỏ đi dù cánh cửa nhà vẫn đang mở rộng.
Thất bại lớn nhất của đàn ông chính là bóng lưng vợ rời đi chẳng thèm ngoái đầu. Thế thì, đau đấy đàn ông ơi.
Tôi vừa quỳ xuống, chồng đã thở dài: "Em cứ tiếp tục đi". Tôi không ngờ anh lại nói vậy. Thế rồi chồng tôi bảo, anh không thể có con, vì vậy nên tôi có thể ra ngoài kiếm một đứa cho vui cửa vui nhà.
Bạn trai tôi sững sờ, cúi mặt trước thái độ gay gắt của mẹ tôi.
Sau khi nghe vợ kể hết chuyện của mình, tôi phần nào cảm thông cho cô ấy nhưng sự phẫn nộ trong lòng vẫn không thể nào nguôi ngoai.
Đến ngày đưa vợ mới đi khám thai, tôi càng mong chờ con trai chào đời. Nhưng chỉ với một câu nói của cô ta, tôi như chết tại chỗ.
Đàn bà ở đời, đau đớn, ghen tuông, mệt mỏi cũng chỉ vì hai chữ “sợ mất”. Sợ không giữ được nên không được buông dù tay đã mỏi nhừ rướm máu. Sợ đánh mất nên luôn phải giữ bên mình, dù là một trái tim đã cạn nghĩa cạn tình.
Suy nghĩ trằn trọc nhiều đêm liền, tôi quyết định sẽ cho vợ một cơ hội để sửa sai và chấp nhận cô ấy là một người vợ danh chính ngôn thuận. Tôi nghĩ, tha thứ cũng chính là liều thuốc cứu vãn hôn nhân.
Lòng tôi rối như tơ vò. Tôi lờ mờ hiểu chuyện thì bà nói “Mẹ xin con hãy để cho mẹ có cơ hội làm trách nhiệm của một người mẹ mà bấy lâu nay mẹ không làm được. Xin con hãy để mẹ bù đắp cho con.”.
End of content
Không có tin nào tiếp theo





















