Tìm kiếm: chết-lặng
Tôi chờ mãi không thấy vợ mình thay đồ xong nên đi tìm. Trước cửa phòng thay đồ, tôi nghe tiếng cô ấy khóc nức nở kèm theo một câu nói đủ làm tôi chết lặng.
Từ ngày cô bạn thân chuyển về ở cùng khu chung cư, tôi rất mừng. Lan lại hay mang đồ ăn sang cho vợ chồng tôi nữa.
Tôi thương chị quá. Ngày chị mặc váy cưới lại là ngày đau đớn nhất đời chị.
Khi cặp vợ chồng ấy tìm đến với xấp tiền dày cộm cũng là lúc tâm trí tôi hoang mang rối rắm, đau đớn đến ngã quỵ. Cho họ nhận con nuôi hay gắng gượng qua ngày để ở bên con đây.
Mắng con trai xong, bác ấy rút từ dưới hộc bàn ra một xấp giấy, rồi trong sự ngỡ ngàng của anh với mình, ném thẳng vào người mình.
Kẻ thứ ba đang luống cuống mặc quần áo. Cô ta cúi gằm mặt. Tôi lao đến muốn xem mặt cô ta. Chúng tôi giằng co nhau, để khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tôi hóa đá tại chỗ. Tại sao lại là Thu.
Mở mẩu giấy ra, là vài dòng chữ nguệch ngoạc, hẳn cô ấy viết trong lúc vội vã và cảm xúc hỗn loạn. Nhưng thế cũng đủ tôi bủn rủn chết lặng.
Để rồi qua một đêm thức trắng, tôi quyết định hủy hôn với Tuấn. Không vì gì khác, chỉ vì tôi không thể từ bỏ được em gái mình, nếu để cho tôi chọn lựa giữa Tuấn và em gái thì tôi quyết định chọn em gái.
Nào ngờ cái quán tận trong ngõ nhỏ tôi chọn lại sát với một nhà nghỉ kiểu biệt thự rất sang trọng, kín đáo… Tôi chết lặng, mắt nổ đom đóm, tim đập loạn nhịp bởi nhìn thấy Sa của tôi đang nũng nịu tựa đầu vào vai Hưng, còn Hưng âu yếm ôm eo đỡ Sa vào sâu trong nhà nghỉ…
Vì quá nghèo khổ nên vợ chồng tôi không muốn con cái phải như bố mẹ, nên chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để kiếm nhiều tiền, nào ngờ.
Lấy chồng là một canh bạc, may rủi hên xui. Nhưng tôi chẳng biết mình đang may hay xui nữa các chị em ạ. Chồng các chị thế nào? Tôi xin kể về chồng tôi trước nhé.
Một lần nữa cô ấy thuyết phục tôi để cô ấy nuôi con nhưng tất nhiên tôi vẫn không đồng ý. Cuối cùng cô ấy thở dài nói ra 5 từ khiến tôi sốc lên sốc xuống.
Lúc tôi gần ngất đi vì quá đau đớn, anh hàng xóm đứng gần đó nên nhanh tay tới đỡ nhẹ tôi dậy. Rồi anh ta đột ngột thì thầm một câu mà chỉ tôi mới nghe được.
Nghe xong lời chị mà tôi không biết nên trách anh rể hay trách chị gái mình đây! Vượt 200km tới thăm chị gái, không ngờ chị ốm nặng mà nhà chồng vẫn mặc kệ, choáng váng hơn cả là bí mật phía sau sự đối xử tệ đó.
Đứng giữa tình thế khó xử, tôi không biết làm gì ngoài bỏ chạy. Sau hôm ấy, tôi cứ ngỡ mình đã bị loại, không ngờ ngày hôm sau, phòng nhân sự gọi và báo cho tôi một tin không tưởng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























