Tìm kiếm: chăm-sóc-bố-mẹ
Đọc xong, anh cả tức giận định xé luôn bản di chúc nhưng may mắn chồng tôi giật lại được.
Họ rời đi mãi một lúc sau tôi vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Tôi khóc oà lên như một đứa trẻ.
Họ ôn tồn nói đã đến lúc họ phải lo cho tôi có một gia đình khác, để con trai ở nơi suối vàng cũng có thể yên tâm. Tôi phải sống cho mình, đừng chôn thân ở bên ông bà già như họ nữa.
Tôi cảm thấy lạ nên không dám ra mở cửa. Tôi ở trên gác nghe tiếng mở cửa từ bên ngoài, tôi nghe giọng đàn ông gọi hai tiếng “em yêu”.
Cứ nghĩ anh sẽ giải thích hoặc ít nhất có uẩn khúc trong câu chuyện này. Đằng này anh vẫn bình thản.
Chính lời nói khó nghe của anh trai chồng, tôi mới biết lòng dạ thật của người chồng mà lâu nay tôi hết lòng hết dạ.
Từ trước tới nay vợ chồng tôi đã quá nhân nhượng với cô em dâu này rồi.
Tôi chẳng hiểu em dâu đang nghĩ gì trong đầu mà lại lấy lý do đó để xin tiền bố mẹ chồng.
Tôi không ngờ em dâu mình lại là người sống thực dụng và tính toán đến vậy.
Tôi nghe mà không thể tin nổi đây lại chính là chị dâu mình.
Đấy, nếu tôi không "cao tay" thì em dâu tương lai đã leo lên đầu ngồi rồi.
Nhìn thấy hành động của em dâu, tôi nóng mắt, đem hết đồ đạc của ả vứt ra sân và đuổi đi ngay giữa đêm khuya.
Chị dâu đúng là quá đáng. Anh trai tôi mới mất chưa được một tháng mà.
Thật không ngờ chị dâu lại dạy con trai mình cái kiểu đó?
Tôi phải xin nghỉ phép để chăm nom bố chồng nhưng từ sau hôm đó, chồng cũng xin nghỉ việc để trông chừng tôi.
End of content
Không có tin nào tiếp theo