Tìm kiếm: con-dâu
Tôi bảo mình đã báo với bố mẹ rồi và không có nghĩa vụ phải xin phép. Tôi nói mình đã là mẹ rồi, có phải con nít đâu mà phải đi thưa về gửi.
Lúc đó em đã đoán có chuyện chẳng lành. Đến khi về nhà, em lặng người thấy vali của mình đang đặt trước cửa. Mọi người, từ mẹ chồng cho tới chồng đều nói em bằng những lời rất khó nghe.
Tôi nói rất nhẹ nhàng thế mà bà trợn trừng mắt lên rồi nói tôi hỗn hào, thậm chí còn thẳng tay tát tôi. Bà bảo cái gia đình này chỉ có bố mẹ nói con cái nghe, không có chuyện con dâu hỗn hào như thế.
Bầu bí vẫn phải nấu cơm, tôi đã cố gắng để có được những bữa cơm ngon. Vậy mà khi không vừa miệng, mẹ chồng thẳng thừng nhận xét: 'Con nên học My cách nấu ăn. Nó nhỏ tuổi hơn con, thế mà món nào nó cũng biết'.
Khi biết được chúng tôi sẽ ra ở riêng mẹ rất sốc và đã khóc nhiều. Ở xa tôi chỉ biết dỗ dành mẹ qua điện thoại và bảo sẽ luôn chăm sóc mẹ tốt nhất nên đừng buồn.
Chồng tôi nói đó là nhà của bố mẹ mình, có "bị thần kinh" mới đi nhầm nhà. Nghe thấy chồng tôi nói vậy mọi người mắt sáng rực...
Đối với Dương Quý Phi mà nói, cả cuộc đời của bà là một bi kịch. Nhưng đối với bà lão này mà nói thì cái chết của Dương Quý Phi đã mang lại cơ hội phát tài có một không hai.
Thúy ngồi bên nín lặng không dám nói lời nào. Vừa hay khi ấy bên nhà hàng xóm có tiếng chửi bới, đập phá ầm ĩ làm mọi trong ngõ chạy hết lại xem.
Tiền lo tang lễ cho mẹ ruột, tiền chữa bệnh cho bố, người đàn ông này cũng lấy trộm rồi nướng sạch vào cờ bạc.
1 năm trước, ngày này là ngày đau thương nhất của gia đình tôi. 1 năm sau, lại là ngày tràn ngập niềm vui, sự hạnh phúc khôn tả.
Cô cho biết thêm, bố mẹ chồng đối xử với cô còn tốt hơn cả mẹ đẻ.
Đang nằm cạnh con dâu, tôi thấy nó trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi hỏi thì bảo bị đau bụng. Thấy con dâu nhăn nhó nên tôi lấy dầu xoa bụng cho con.
Dương Quý Phi nổi tiếng là một trong những tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc nhưng kết cục cực kỳ bi thảm. Thế nhưng rốt cuộc thì bà có nhan sắc đẹp thế nào mà khiến vua Đường Huyền Tông si mê.
Lương tôi thì tháng nào cũng đưa cho vợ giữ hết mà việc lấy ra lại rất khó khăn. Lương bố mẹ tôi thấp, mà ngày nào cũng phải lo 2 bữa cơm cho các con thì quá tốn kém.
Thấy tình hình ngày càng căng thẳng tôi bảo bà ngoại về quê, chứ ngày nào cũng nghe thấy những cuộc cãi vã của hai mẹ không cẩn thận tôi bị mắc chứng bệnh trầm cảm mất.
End of content
Không có tin nào tiếp theo




























