Tìm kiếm: e=sống-chung
Tôi không thể chấp nhận những lời anh trai nói với chị dâu và rất hả hê với màn phản pháo của chị ấy.
Tôi giải thích nhưng anh vẫn không chịu lắng nghe và thấu hiểu.
Mấy năm ở rể, chưa Tết nào tôi có cơ hội đưa vợ con về thăm quê, chúc Tết bố mẹ, thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên.
Mặc cho bạn gái tôi thì đã khóc rất nhiều và cầu xin muốn được cưới tôi làm chồng. Mẹ cô ấy vẫn kiên quyết phản đối chúng tôi quen nhau vì bà lo ngại những đứa cháu sinh ra sẽ bị bệnh di truyền giống tôi.
Bấy lâu nay, trên giấy tờ là chúng tôi đã ly hôn nhưng hai bên vẫn qua lại như bình thường.
Sở dĩ là tôi chấp nhận cưới Mi là vì trong thời gian mẹ tôi nằm viện, cô ấy là y tá đã chăm sóc mẹ rất nhiệt tình. Khi xuất viện mẹ bắt tôi phải lấy Mi nếu không bà ấy sẽ bỏ nhà ra đi cho tôi vừa lòng.
Chồng tôi đứng bên ngoài, lẳng lặng nhìn chứ không bênh vực vợ.
Hóa ra tất cả những mâu thuẫn và tai ương này đều là do anh trai chồng gây ra sao?
Quả đúng là đáng đời cho kiểu đàn ông lăng nhăng trăng hoa.
Tôi tưởng chồng mình tốt nên mới đón vợ cũ về chăm nom. Ngờ đâu phía sau, anh đã toan tính tất cả.
Không hiểu sao chúng tôi có thể ở chung một nhà đến tận ngày hôm nay.
Sau bữa cơm tối, lẽ ra T sẽ về luôn nhưng hôm đó, cậu ấy ở lại tới khuya, rồi cậu ấy hỏi tôi một câu khiến tôi giật mình.
Sau đám cưới, bố mẹ em gợi ý cho hai đứa mảnh đất gần ngay cạnh nhà để xây lên ở riêng nhưng mẹ chồng em không cho bắt chúng em về sống chung.
Việc có thai là lỗi của Ly, nhưng tôi vẫn đồng ý sinh và nuôi đứa bé vì tôi là một người đàn ông trách nhiệm.
Khi nhóm thanh niên kia về rồi, chồng tôi mới run rẩy bước từ trong phòng ra.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

























