Tìm kiếm: gọi-điện
Sống chung với bố mẹ chồng 2 năm, có nhiều bức bối trong lòng nhưng tôi không dám nói ra. Chỉ âm thầm chăm chỉ làm việc, nghe lời bố mẹ chồng và cố dành dụm tiền để mua đất.
Để tỏ vẻ sau ly hôn vẫn văn minh, lịch sự, tôi chủ động cất tiếng chào hỏi vợ cũ một cách khách sáo.
Tôi không hiểu vì sao bỗng chốc nhà cửa rối ren, bố chồng bỏ đi và cả nhà đổ hết lỗi lầm cho tôi.
Tôi từng rất hận chồng cũ. Sau khi ly hôn, chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Thỉnh thoảng, tôi nghe được những chuyện liên quan đến anh ta thông qua bạn bè nhưng cũng không để tâm.
Đây đúng là cái kết khiến chị em hả lòng hả dạ đó mà!
Tôi đã nghĩ kế hoạch của mình rất hoàn hảo nên sẽ chẳng ai nhận ra. Cuối cùng, tôi mới là người không biết những gì Dũng đã làm.
Vợ tôi vốn không thích sống chung với bố mẹ chồng. Nhưng tôi là con trai một nên cô ấy phải chấp nhận ở chung. Vì miễn cưỡng nên tình cảm cũng chẳng thân thiết, hòa thuận mấy.
Chồng cấm cản không cho vợ về quê ngoại sau khi sinh con, nhưng rồi bỗng dưng thay đổi quyết định cho đi, còn đưa thêm tiền.
Say quá nên tôi có nôn ọe ra sàn nhà, bình thường thì vợ đều dọn dẹp đâu ra đấy.
Nhà chị dâu có cỗ, cả nhà tôi tận tình đến giúp đỡ, thế mà còn bị chị ấy chơi xấu.
Nhìn thứ nằm trong giỏ xách, tôi á khẩu, sợ hãi đến mức ngất đi.
Chị em dâu tôi đã có một năm sống chung với nhau dưới mái nhà của bố mẹ chồng. Những ngày tháng đó với chúng tôi đúng là một cực hình, cố gắng chịu đựng lẫn nhau mà không ai dám nói ra.
Nhìn cái váy bầu được là ủi phẳng phiu treo trước cổng mà tôi nhói lòng.
Tôi mở hộp, nhìn những thứ được sắp xếp cẩn thận, gọn gàng bên trong mà xúc động, không kiềm được nước mắt.
Tôi đã khóc rất nhiều khi phải đưa ra quyết định quá tàn nhẫn này.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























