Tìm kiếm: gọi-điện
Trước khi cưới, em đã có ý định chia tay. Nhưng rồi, anh lại cầu xin, thuyết phục để em là người mang lại hạnh phúc cho anh ấy. Vậy mà, sau cưới, những cuộc điện thoại với "người cũ" của anh ngày càng dày hơn, không hề có dấu hiệu ngừng lại.
Nhận được tin nhắn của cô em chồng: "Chị ơi, con anh Tùng chuyển lên Hà Nội, sẽ lại làm chị vất vả rồi! Chị là chị dâu mà phải lo toan cho cả nhà như người mẹ"… Mắt tôi nhòa đi.
Nhìn số tiền nằm trên bàn và thái độ giận dữ như muốn "ăn tươi nuốt sống" của chị chồng mà tôi bất ngờ.
Chuyến bay đưa anh từ xứ sở chuột túi xa xôi hạ cánh. Sau những ngày cách ly an toàn, anh chạy đến bấm chuông cửa nhà tôi và nói: “Anh đã về đây...”. Lòng tôi như được xoa dịu sau cơn bão tố.
Lấy nhau không có tình yêu, cộng thêm việc, từ khi sinh con, tôi về nhà ngoại nên 2 vợ chồng hầu như không mấy khi gặp nhau.
Mẹ chồng ở quê gọi điện thoại lên gửi gắm vợ chồng cô: “Con ơi, con giúp em nhé. Có gì anh chị em bảo nhau!”.
Có gì đâu nhỉ, trai gái đến với nhau để tìm hiểu, không hợp thì tan chứ có gì phải ngại. Nói vậy nhưng Trân vẫn không thích cảm giác tỉnh ngủ giữa đêm. Thà cứ thẳng thắn và rõ ràng với nhau.
Cầm tiền trên tay mà tôi bối rối và không biết có nên đưa cho mẹ hay không.
Từ khi lấy chồng, tôi và mẹ chồng chưa một lần được câu nói thân thiết. Bỗng dưng nhận được gói thuốc nam mẹ gửi cùng lá thư tay mẹ viết, lòng tôi bỗng chùng xuống.
Cô cảm thấy mệt mỏi khi mẹ chồng tương lai can thiệp quá sâu vào cuộc sống của mình. Mường tượng đến viễn cảnh chồng ho, chồng ốm, cô bị mẹ chồng mắng xối xả là không biết chăm sóc con trai bà, cô thực sự thấy lo.
Bà mẹ gần 50 tuổi đang gặp vấn đề trong việc dạy dỗ và giao tiếp với con gái 17 tuổi.
Cứ mỗi lần trở về nhà, cảm giác buồn miên man khiến trái tim cô không chịu đựng nổi. Có những lúc nửa đêm, cô vùng dậy và không thở nổi, như có 1 tảng đá to đè nghẹt lên ngực, mồ hôi đổ ra và chân tay lạnh run.
Việc lớn, việc bé trong nhà, từ cưới hỏi ma chay, cho đến làm gì, ăn gì, đi đâu... cũng do chồng quyết. Đến lúc bố mẹ chồng hỏi việc nọ, việc kia, cô cứ "ậm ờ", khiến ông bà khó chịu, coi thường, bảo cô ở nhà mà không biết thu vén.
Tôi không có ý chống đối chị dâu nhưng cũng không thể chối bỏ được cảm giác khó chịu mỗi khi chạm mặt chị. Cuối cùng, tôi đành tìm cách tránh mặt chị, dù biết rằng đây không phải là cách cư xử đúng mực, đặc biệt là trong bữa ăn.
Cứ cách tuần thì Brenda và Marty lại có những ngày nghỉ cuối tuần bên nhau. "Đó là những quãng thời gian tuyệt vời nhất. Chúng tôi như sống lại tuần trăng mật của mình".
End of content
Không có tin nào tiếp theo































