Tìm kiếm: họ-hàng
Mấy lần tôi có hỏi dò bạn bè rồi âm thầm theo dõi xem nó có bạn trai hay yêu đương gì không nhưng có vẻ là không có.
5 tháng sau, vợ qua đời khiến gia đình tôi chìm trong nước mắt. Con trai tôi vì nhớ mẹ mà ôm áo của mẹ không rời. Tôi vô tình sờ vào chiếc áo đó của vợ thì bất ngờ khi thấy.
Tôi cứ tưởng lời uy hiếp của mình đủ sức nặng, sẽ khiến nhân tình của chồng tôi phải run rẩy sợ hãi. Ngờ đâu tôi phải bất lực và choáng váng trở về.
Chuyện gì đến cũng đến, tôi vượt giới hạn với Linh. Sau đó không lâu thì Linh có thai, cô ấy cũng biết tôi là đàn ông có gia đình. Cô ấy muốn sinh con cho con vì hiểu tôi ao ước có một đứa con thế nào.
Khi tôi bảo rằng mình cảm lạnh, anh chạy xe máy hàng tiếng đồng hồ chỉ để dúi vào tay tôi vài viên thuốc. Nửa đêm tôi đói bụng, anh cũng mua đồ ăn đem tới tận cổng. Tôi trở thành người đàn bà ngoại tình.
Điều đáng nói là mẹ chồng tôi không một chút hối lỗi mà vẫn tỏ ra rất bình thường như không hề có chuyện gì xảy ra.
Vừa mở cửa bước vào tôi choáng váng khi nhìn thấy gương mặt người đàn ông này, đó chính là chồng cũ của tôi, tại sao anh ấy cũng có mặt ở đây.
Trong ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng tắm, tôi thấy mẹ đứng ngắm viên đá sáng choang trên chiếc nhẫn lạ.
Trước ngày tổ chức đám cưới, tôi còn nghĩ chắc mẹ sẽ cho vợ chồng tôi nhiều vàng để dành. Vì mẹ tặng chị họ những 15 cây vàng, chẳng lẽ với con gái ruột bà lại tặng ít đi sao.
Sau khi ly hôn, tôi được bố mẹ ruột cho một căn nhà để bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng khoảng một tháng gần đây tôi thấy chồng cũ ngày nào cũng ghé thăm mẹ con tôi.
Hôm nay cô được cô bạn thân giới thiệu cho anh trai họ hàng xa nhà cô ấy. Nghe đâu cũng là người có học thức, có địa vị và thành công trong công việc khi có sự nghiệp ổn định rồi. Thế nhưng bất ngờ thay khi nơi cô được mời đến hẹn gặp lần đầu lại chính là một công trình xây 1 căn biệt thự.
Hóa ra mẹ chồng chỉ là người thích khoe khoang. Bà luôn tỏ ra bản thân tốt, hoàn hảo trong mắt người khác nhưng sau lưng lại không phải vậy.
Mẹ tôi nghẹn ngào nói trong nước mắt, bà mong tôi hãy hiểu cho nỗi khổ của bà. Thấy mẹ mình khóc đau khổ, tôi đương nhiên không thể oán trách bà nữa.
Họ rời đi mãi một lúc sau tôi vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Tôi khóc oà lên như một đứa trẻ.
Rồi ba năm dài trôi qua, đã là cái giỗ thứ ba của Tuấn. Người ta thấy Hân bồng một đứa trẻ khoảng hai tuổi trên tay. Lại là những lời sỉ vả như hai năm về trước. Nhưng Hân không còn sợ sệt, e dè nữa, cô tự tin bước vào nhà chồng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






















