Tìm kiếm: hai-vợ-chồng
Kì lạ thay, đây là lần đầu cô ta vào phòng ngủ của vợ chồng tôi, ấy vậy mà không cần bảo chùm chìa khoá treo sau cửa cô ta cũng tự biết. Chính hành động này đã khiến tôi vô tình phát hiện ra sự thật tày trời.
Mẹ chồng tôi đã biết chuyện từ tháng trước nhưng cũng không ngờ lại có ngày cô ta đến hẳn đây. Dù sao cái thai cô ta đang mang cũng là con trai, tôi đã rất sốc khi thấy mẹ tôi đon đả bước đến.
Chẳng hiểu anh ta nghĩ gì mà có thể đưa ra lời đề nghị trơ trẽn như vậy với tôi.
Tôi tra hỏi liên tục, gắt lên trong khi cô ấy cứ khóc mãi. Cuối cùng tôi mới biết được bí mật.
Vừa bước xuống xe tiến vào trong rạp cưới, tôi bỗng thất thần khi nhìn thấy chú rể. Người đàn ông mặc áo vest đang đứng cùng cô dâu trên kia chẳng phải là người đàn ông vẫn hằng đêm đầu gối tay ấp hay sao.
Thực sự tôi không trốn tránh trách nhiệm, tôi có lý do nhưng đau lòng thay là không một ai thông cảm cho tôi.
Khi em chồng mang bầu, mẹ chồng lập tức xin bên thông gia cho cô ấy về đây sinh sống. Thế nhưng, bà lại đưa ra yêu cầu là vợ chồng tôi phải góp tiền nuôi em.
Vợ tôi dần dần từ lạc quan bắt đầu chuyển sang lo sợ rồi cuối cùng gần như suy sụp. Tôi biết cô ấy vì chuyện này mà rất khổ tâm. Có nhiều đêm chợt tỉnh giấc, tôi vẫn nghe thấy tiếng vợ đang khóc. Nhìn người phụ nữ mà mình yêu như vậy, trái tim này đau xót lắm thay.
Chồng cô ấy khá giàu có, công việc cũng tốt. Có vẻ như có chức tước gì ở công ty. Cô ấy hay than vãn lo chồng bị gái bu.
Khi nghe tin vợ có thai, anh chồng này liền tới phòng khám nam khoa với tâm trạng rầu rĩ rồi khóc lóc nức nở khiến cả phòng khám nhất thời hỗn loạn.
Mấy người đồng nghiệp của chồng tôi ồ lên khen anh có điều kiện, thuê cả người giúp việc. Sau đó họ hồn nhiên nhờ bà lấy nước mang ra.
Bố chồng tôi vì chuyện không có cháu nên mỗi lần tôi về đều mặt nặng mày nhẹ. Tôi chào thì cũng chỉ : “Không dám, chào chị.” Cơm tôi nấu thì sẽ không ăn, đồ tôi mua sẽ không nhận. Xong cứ hở ra lúc nào là lại xui chồng tôi bỏ vợ.
Nhìn đứa bé bi bô tập nói, gọi ba ba, tôi vừa hận vừa thương.
Tôi rất đau khổ khi biết chồng mình ngoại tình, nhưng tôi đã không chọn cách đánh ghen hay ly dị, tôi lại chọn con đường khác sai lầm hơn gấp bội.
Khó khăn lắm hôm ấy tôi mới kéo được chị đi. Tôi không hiểu chị còn sợ gì nữa. Hôm nay tôi sẽ giúp chị làm cho mọi chuyện ra ngô ra khoai. Cùng lắm thì chấm dứt, còn hơn là dành cả đời cho một người chẳng hề yêu thương mình.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































