Tìm kiếm: không-ngờ
Bác sĩ nói tôi sinh khó nên phải mổ, anh nói không có tiền. Anh còn nói rằng lúc trước chạy chữa hết nơi này đến nơi khác nên chẳng dành dụm gì được. Tôi muốn mổ thì tự bỏ tiền ra mổ.
Vừa nghe con trai nói mà mẹ chồng em im lặng luôn. Chắc bà chẳng thể ngờ được.
Dù sao thì vợ cũ nói cũng có lý, đến cả tôi cũng thấy nghi ngờ. Tôi có nên nghe theo lời của vợ cũ đi xét nghiệm ADN con của mình không.
Từ ngày thuê người giúp việc, nhà cửa trong nhà tôi ngăn nắp, sạch sẽ hơn. Nhưng đến một ngày tôi thấy cô ấy thập thò, lén lút đi ra từ phòng ngủ của tôi.
Vừa dứt câu, anh sấn tới tát tôi một cái thật mạnh, trước mắt tôi mọi thứ tối sầm lại, mặt tôi nóng bừng và đau rát khủng khiếp, nước mắt rơi không ngừng.
Tối đó Hà ôm con ngủ mà chẳng thèm bận tâm đến chồng. Sáng hôm sau cô vừa đến cửa hàng thì thấy người phụ nữ tình tứ với chồng hôm qua đang ngồi ở đấy. Hà lại tức vì không ngờ chồng còn dám đưa nhân tình đến tận đây.
Không lẽ tôi phải nói thẳng với cô dâu là tôi thấy cô ấy thật đáng thương, thật tội nghiệp sao? Hay tôi phải tuyên bố với cô ấy rằng dù chồng cô ấy có quỳ xuống van xin, tôi cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Liệu anh có thể yêu thương cô như trước được hay không? Anh nghĩ cô còn quá non nớt nên mới hành xử như vậy. Thật sự trong lòng anh vẫn muốn cho cô một cơ hội.
Những ngày ở viện ngắn ngủi nhưng anh tưởng như cả thế kỷ. Thường ngày đều có vợ làm giúp mọi việc như lau người, dìu vào nhà vệ sinh, nhưng giờ chỉ có một mình, đối với anh những việc đó như cực hình.
Sao anh lại đi lúc này? Em sắp sinh đến nơi rồi, bố mẹ ở quê thì đau ốm đều không lên được, mình em ở nhà biết làm sao đây.
Sao chị có 3 đứa con rồi mà vẫn thon gọn và lúc nào cũng tươi vui như vậy được chứ? Chị dâu chỉ mỉm cười không trả lời.
Thấy vợ cũ đi chiếc xe rách, chồng bước đến châm chọc vài câu, không ngờ lại vác mặt sưng húp trở về
Cô ấy bây giờ trưởng thành hơn, có điều chẳng hiểu thế nào lại đứng cạnh con xe rách nát cũ kỹ.
Anh bỏ ngoài tai lời cô nói cứ thế kéo cô ra ngoài. Đưa cô lên xe của mình anh hỏi mãi nhà cô ở đâu cô cũng không nói. Đành phải đưa cô đến khách sạn cho cô ngủ.
Mẹ anh lao ra phăng phăng chạy đến chỗ cho chó ăn rồi ăn ở đó. Con trai đến gần là mẹ cắn, mẹ cấu véo đau điếng. Anh ôm chặt mẹ bế mẹ vào nhà mãi một lúc sau mẹ thiếp đi ngủ thì mới có thể nói chuyện với vợ được.
Tôi thật sự không ngờ được, vì vợ tôi vẫn tỏ ra bình thường trong thời gian đó, tôi còn nghĩ mình đã che giấu thật khéo.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


























