Tìm kiếm: ly-hôn
Là vợ chồng sống phải tin tưởng thương yêu lẫn nhau, chứ sống một nhà mà nghi ngờ nhau thì mệt lắm. Nhưng niềm tin của tôi đã thực sự đặt sai người.
Tôi không phải thuộc tuýp người thích đánh ghen hay quá lụy tình nhưng điều này như một cú tát thẳng mặt với đứa con gái đầy lòng kiêu hãnh như tôi. Vợ chồng sống với nhau không hợp thì ly hôn, đó là điều hết sức bình thường còn chuyện ngoại tình thì tôi không thể nào chấp nhận được.
Đọc rất nhiều tài liệu, tôi cứ ngỡ chồng bị xuất huyết dưới da, một triệu chứng của thiếu tiểu cầu. Nào ngờ.
Tôi không thể bị đuổi khỏi nhà chồng một cách oan ức và tủi nhục như thế được.
Chồng tôi là người khô khan nhưng hết lòng vì gia đình, anh yêu thương các con nhiều đến nỗi đôi lúc tôi thấy ghen tị.
Tôi níu chặt lấy tay vợ rồi dắt cô ấy quay trở lại tòa án, kiên quyết rút về lá đơn ly hôn. Tôi phải dẫn cô ấy theo vì sợ rằng cô ấy sẽ đi mất.
Nghe những lời đó, máu điên trong người tôi dâng trào. Tôi đã định làm mọi chuyện ra ngô ra khoai nhưng không. Tôi sẽ không để mọi chuyện trôi qua đơn giản như vậy.
Mọi thứ thật quá sức tưởng tượng của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng vợ mình lại biết chuyện này và tìm tới tận đây. Một giây thoáng qua, đầu tôi đã hiện lên đủ những cảnh cào cấu rồi giật tóc đánh ghen như trên những bộ phim truyền hình. Vậy mà không.
Thực ra đó chính xác là mẹ của chồng tôi. Còn bản thân tôi chưa bao giờ gọi bà ấy là mẹ và ngược lại, bà cũng không hề xem tôi là con dâu.
Em nói rằng em ngột ngạt bởi tình yêu của tôi trong khi tôi chưa bao giờ để em làm việc gì nặng nhọc. Việc nhà đã có giúp việc lo, con cái thì học trường tốt, tôi chưa bao giờ đối xử lạnh nhạt hay khác lạ gì với con riêng của em bởi tôi đã coi đó là con đẻ của mình rồi.
3 tháng sau, tôi và Linh làm đám cưới trong sự ngỡ ngàng của bè bạn. Thậm chí có những người còn nghĩ cô dâu trong ngày hôm đó là Mai chứ không phải là Linh. Biết sao được cuộc đời này lắm trái ngang, ít nhất tôi và Linh cũng đến chung từ một thế giới, đứng cùng một vạch xuất phát.
Sau khi bị bố mẹ từ chối, em chồng lại vào phòng riêng để năn nỉ tôi cho tiền mua xe. Tôi đưa ngay 3 chỉ vàng kèm điều kiện khiến cô ta không dám nhận.
Tôi thấy mình vô dụng vì đã không thể làm chỗ dựa cho vợ, để cô ấy phải nghĩ quẩn.
Nói thì thật khó tin nhưng từ khi kết hôn đến nay đã ngót nghét nửa năm mà vợ chồng tôi vẫn chưa hề động phòng.
Nhìn thấy vết máu trên quần áo của chồng, tôi thật sự không biết phải tha thứ cho chồng cái gì nữa nên hốt hoảng hỏi anh đã xảy ra điều gì.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































