Tìm kiếm: mẹ-tôi
Không biết chuyện tôi sắp kể là sự cố hay chuyện cười nữa. Kể ra giờ thì thấy buồn cười, chứ lúc ấy tôi cuống cuồng sợ vợ có chuyện nên sợ xanh mặt.
Tôi không phải thuộc tuýp người thích đánh ghen hay quá lụy tình nhưng điều này như một cú tát thẳng mặt với đứa con gái đầy lòng kiêu hãnh như tôi. Vợ chồng sống với nhau không hợp thì ly hôn, đó là điều hết sức bình thường còn chuyện ngoại tình thì tôi không thể nào chấp nhận được.
Sau khi trao hết quyền quản lý công ty cho tôi, bố quyết định về nghỉ ngơi nhưng nào ngờ ông lại không chịu an hưởng cuộc sống tuổi già bên mẹ.
Cứ như lời anh nói tôi là loại con gái không ra gì đi thì thái độ của anh như vậy cũng là không chấp nhận được.
Mọi thứ thật quá sức tưởng tượng của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng vợ mình lại biết chuyện này và tìm tới tận đây. Một giây thoáng qua, đầu tôi đã hiện lên đủ những cảnh cào cấu rồi giật tóc đánh ghen như trên những bộ phim truyền hình. Vậy mà không.
Tôi hùng hổ đi đến nhà nghỉ ấy, nhưng chưa kịp làm gì thì mẹ đẻ đã chặn không cho vào.
Thực ra đó chính xác là mẹ của chồng tôi. Còn bản thân tôi chưa bao giờ gọi bà ấy là mẹ và ngược lại, bà cũng không hề xem tôi là con dâu.
Chẳng biết từ bao giờ chốn phồn hoa đô hội kia đã cuốn tôi đi, khiến tôi chìm đắm trong guồng quay cơm áo gạo tiền đó mà quên đi có một nơi luôn ngóng chờ tôi về. Nếu hôm nay đây không phải vì tiện chuyến công tác, có lẽ tôi đã không về Vu Lan báo hiếu cùng bố mẹ.
Casemiro đã không kìm được nước mắt khi nói lời chia tay Real Madrid trong cuộc họp báo vô cùng xúc động tại Bernabeu vào rạng sáng thứ Hai theo giờ Tây Ban Nha.
3 tháng sau, tôi và Linh làm đám cưới trong sự ngỡ ngàng của bè bạn. Thậm chí có những người còn nghĩ cô dâu trong ngày hôm đó là Mai chứ không phải là Linh. Biết sao được cuộc đời này lắm trái ngang, ít nhất tôi và Linh cũng đến chung từ một thế giới, đứng cùng một vạch xuất phát.
Đời tôi chưa bao giờ gặp phải chuyện gì khiến mình sốc thế này, tôi đứng loạng choạng, chiếc bánh gato cũng rơi xuống.
Thức dậy trong một căn phòng hoàn toàn lạ lẫm, sau vài giây suy nghĩ, tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Nhìn sang xung quanh chẳng một bóng người, tôi cười khẩy khi thấy có 2 tờ 500 nghìn đồng để lại. Tôi biết đó là của ai và anh ta nghĩ gì khi để lại 2 đồng tiền đó.
Tôi mệt mỏi vì những cuộc điện thoại từ mẹ ruột mình vì tôi thừa hiểu bà muốn gì.
Tôi thấy mình vô dụng vì đã không thể làm chỗ dựa cho vợ, để cô ấy phải nghĩ quẩn.
Suốt lễ cưới tôi không thèm nhìn mặt cô dâu lấy một lần, xong việc, tôi vội vã đi thay đồ dự định rời nhà, không ngờ lại nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ mình.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































