Tìm kiếm: mẹ-tôi
Sau khi đi chợ về nhà, tôi vô tình nghe thấy anh trai và chị dâu đang nói về chồng cũ của tôi.
Vào đến khoa sản, cố gắng nhịn cơn đau đang ngày càng dồn dập, tôi đỡ bụng đi làm thủ tục nhập viện chờ sinh. Nhưng chưa kịp làm thủ tục thì tôi đã phải trắng bệch mặt khi nhìn thấy một người.
Hôm qua bữa cơm tối chỉ có mỗi canh rau và chút muối vừng, tôi không ăn nổi nên đến đêm đói quá mới xuống bếp tìm xem có gì ăn không.
Hai năm rồi, có khi cô ấy không còn giận nữa, biết đâu lại có thể quay về bên tôi thì tốt biết bao.
Đêm tân hôn của chúng tôi không có những nồng nàn say đắm nhưng chắc chắn là cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.
Tôi đang định nhờ người nhà ngăn Đạt lại và mời về nhưng anh chỉ mỉm cười không hề có ác ý. Anh cầm một ly rượu đến gần chúc mừng hạnh phúc trăm năm của tôi và chồng.
Tôi định tiến lên chào hỏi, muốn hỏi thăm tình hình công việc, cuộc sống của chị ấy trong mấy năm qua. Đột nhiên mẹ kéo giật lại. Bà đưa tay lên che mặt rồi lôi tôi quay về như chạy trốn.
Tôi cứ tưởng chồng tôi đến ngân hàng để gửi tiết kiệm, hóa ra là để gửi tiền cho người khác.
Khi tới nhà mẹ chồng để tiện chăm sóc bà, tôi vô tình nhìn thấy cuốn sổ tiết kiệm của bà nên lén mở ra xem, nhưng số dư bên trong khiến tôi choáng váng.
Mẹ chồng rất hay phân biệt giữa tôi và chị dâu cả, còn đem tôi ra so sánh mỉa mai trước nhiều người.
Tôi giận điên người, hỏi chị tại sao chăm mẹ chồng ốm mà chị mang cháo loãng thế này. Mẹ đang ốm, không bồi bổ được những thứ đắt tiền thì thôi, ít nhất cũng phải ăn uống cho đủ chất. Vậy mà mẹ tôi cũng không nói gì.
Thấy con gái được đồng nghiệp yêu, tôi đã rất vui nhưng sự thật phía sau khiến tôi vô cùng đau đớn. Giờ con gái tôi có thai, tôi không biết phải làm thế nào nữa.
Đây là thành phố chứ có phải ở quê đâu, bà phải tự biết ý chứ.Tôi kéo tay bà ra 1 góc vắng, giận dữ ném gói xôi vào thùng rác, mặc cho bà ngơ ngác. Rồi tôi mắng bà té tát, rằng làm vậy mất mặt tôi, họ hàng đánh giá.
Khi tôi mở mắt ra, mẹ đã bật khóc tạ ơn trời đất. Bố tôi là đàn ông mạnh mẽ bản lĩnh đến vậy mà cũng phải rơi nước mắt vì quá sợ hãi và thương con gái.
Vợ đã không chịu nghỉ việc ở nhà còn hay đi sớm về muộn. Sáng tôi bảo đi muộn thôi khoảng 9h, còn dành thời gian nấu nướng dọn dẹp bữa sáng cho bố mẹ chồng. Chiều thì xin về sớm từ 4h chiều ấy, còn cơm nước nhà cửa.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































