Tìm kiếm: ra-trường
Chỉ vì đi xin vài bộ đồ cho con trai sắp chào đời từ người đồng nghiệp mà tôi bị mẹ chồng buông lời dè bỉu, khinh khi. Chưa hết, bà còn xúc phạm tới cả gia đình tôi, vậy nên tôi đã nhẹ nhàng "bật" lại bà.
Hai năm kể từ ngày ra trường, anh nói với chị: Mẹ anh vừa tuyên bố để cho anh có động lực kiếm việc làm và tự nuôi sống bản thân, từ nay mẹ sẽ không chu cấp tiền cho anh nữa, thậm chí còn bắt anh ra thuê nhà ở riêng.
Giờ đây, mỗi lần muốn đến thăm con trai, mẹ chồng chị đều phải xem sắc mặt con dâu. Những lúc như vậy chị nghĩ “Giá mà mẹ biết được điều đó sớm hơn thì mọi chuyện đã không vậy. Con người không có ai hoàn hảo cả”.
Anh còn quỳ xuống xin tôi tha lỗi và viết một bản kiểm điểm thề không bao giờ tái phạm.
Đến khi em biết anh có vợ bé em như rơi xuống vực, người chồng mà hết lòng em yêu thương, yêu hơn cả bản thân và gia đình mình, mỗi việc làm của em đều nghĩ cho anh, nhưng anh đã phản bội em, em đau đớn vô cùng.
Nhìn vào ánh mắt mẹ, tôi hiểu được nỗi đau của mẹ còn hơn tôi nhiều lần. Anh không chỉ là tình yêu mà còn là cuộc sống của mẹ. Tôi đã quyết ở lại thay chồng phụng dưỡng mẹ. Tôi sẽ không chỉ là một cô con dâu.
Tôi biết, người ta bảo tôi hám giàu, rồi tham phú phụ bần. Kệ, cuộc đời ai người ấy lo.
Tôi biết có thể mối quan hệ của anh và người chị đại gia kia mới chỉ chớm nở và không quá sâu nặng, nhưng tất cả đều có chừng mực của nó.
Hóa ra, người đàn ông mà tôi lựa chọn để ở bên cả cuộc đời này lại có những suy nghĩ như vậy. Anh đến với tôi vì tình yêu hay chỉ là vì chút sĩ diện và cảm giác chính phục.
Bất ngờ trưa hôm qua tôi tận mắt chứng kiến vợ mình bước ra từ một chiếc ô tô láng cóng, sang trọng mà người mở cửa xe đón em vào khách sạn là vị giám đốc tôi từng gặp gỡ để xin cho Lụa vào công ty của ông ta.
Sau này dù yêu bao người, lên giường với bao nhiêu người tôi đều nhớ tới câu nói của anh hôm ấy, đó mãi là vết thương không bao giờ lành trong lòng tôi.
Giữa lúc tâm trạng rối loạn chán nản vô cùng, đôi chân tôi đã vô thức đi tới quán cà phê kỷ niệm suốt những năm tháng yêu Mai. Cuộc đời thật biết trêu ngươi, sau bao lâu, tôi lại gặp em.
Một lần nọ "tới tháng" mà trong nhà lại hết băng vệ sinh, tôi dè dặt hỏi xin Quốc 50k. Nào ngờ, anh lại nhìn tôi chằm chằm, rồi buông một câu sỉ nhục khiến tôi vô cùng đau đớn.
Khi ở xa nhau chúng em nhắn tin, gọi điện trò chuyện rất hợp nhau, nhưng đến khi ở lại gần nhau em lại thất vọng vì cảm xúc không như mình mong muốn. Ở bên nhau đôi khi tình cảm bình thường như hai người bạn. Em không cảm nhận được sự thổn thức, rung động và hấp dẫn thể xác từ cô ấy.
Đặc biệt, phòng cưới của hai người khi ấy giống hệt phòng của tôi bây giờ. Từ cách bày trí lọ hoa đến vị trí treo ảnh cưới, con búp bê cô dâu… Đôi giày màu đỏ là đôi giày vợ cũ của anh đi trong hôn lễ.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































