Tìm kiếm: sống chung
Phụ nữ thường nghĩ rằng khi đã là vợ chồng thì chẳng cần phải câu nệ gì trong việc giao tiếp với chồng. Thế nhưng sai lầm của chị em khi giao tiếp với chồng ngày càng khiến cuộc hôn nhân lạnh nhạt như ở dưới đây không phải ai cũng nhìn nhận ra.
Nói rồi mẹ anh nhìn em nói giọng ngập ngừng: "Mà bác hỏi thật, thế ở trên đó, hai đứa sống thử chưa?".
"Ai ngờ em vừa ngả lưng xuống giường, mẹ chồng đi qua nhìn vào liền nói với con trai: 'Sao không đưa nó về ngoại cho khuất mắt'...", cô gái chia sẻ.
Hoa áp lực quá nên thành ra cáu gắt. Giờ sinh nở bao nhiêu khoản phải chi tiêu mà lúc nào mẹ chồng cũng kêu "sẽ ổn", ổn làm sao được cơ chứ.
Thúy bảo mọi chi tiêu trong nhà cô đều tính toán hợp lý và có thể đảm bảo được nhưng mẹ chồng cô lại không hiểu. Bà không bao giờ cho quần áo vào máy giặt vì tốn điện, không đóng bỉm cho cháu mà dùng tã, tối ngủ bà cũng không cho bật điều hòa vì bảo "say"….
"Không về thì mẹ chồng giận, về thì bà có mấy khi niềm nở, chuyện trò với em đâu. Con dâu về tới sân, chẳng cần biết em đi đường có say xe có mệt không, thấy người là chỉ việc ngay...", nàng dâu than thở.
Yêu nhau suốt 5 năm trời, vừa cưới nhau, chị đã đòi li hôn ngay trong tuần trăng mật vì lí do chẳng thể giống ai.
Suốt cả chục ngày mẹ chồng nằm viện, chỉ có mình Linh tất bật cơm nước, giúp bà tập đi... Rồi cô cũng không quên nói 1 câu khiến mẹ chồng hối hận rơi nước mắt.
Thực ra mẹ chồng em cũng không phải quá khắc nghiệt nhưng khổ nỗi bà có cái tính suy diễn, chuyện bé xé ra to nên nhiều khi em mệt mỏi đến phát điên đi được.
Lúc mới cưới, anh ấy bảo vợ chồng ráng mua nhà rồi sinh con. Bây giờ bọn em đã có nhà, nợ nần trả đã gần xong nhưng anh ấy vẫn không muốn em sinh con...
Vừa định ngồi xuống bàn ăn thì Thùy đột ngột đứng bật dậy rồi ôm miệng lao vào toilet nôn oẹ. Chúng tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì chồng tôi và em trai chồng đã tái xanh mặt. Họ đồng loạt đánh rơi cả bát cơm đang cầm trên tay xuống mâm vang lên những tiếng "choang" chát chúa.
Thực sự tôi không trốn tránh trách nhiệm, tôi có lý do nhưng đau lòng thay là không một ai thông cảm cho tôi.
Nếu như không nghe được những điều đó, không biết em và con đã thế nào rồi.
Anh ta đã nói đến mức ấy thì tất nhiên tôi chẳng còn lý do gì để ở lại. Vậy là tôi thu dọn đồ đạc và chồng tốt bụng đưa tôi về tận nhà đẻ. Thả tôi ở cửa, anh ta định đi ngay nhưng bố tôi đã lên tiếng mời con rể vào nhà uống nước.
Ngày mẹ chồng tuyên bố di chúc, tôi dậy rất sớm với một tâm trạng hân hoan, sung sướng. Nghĩ đến mình sắp đổi đời giàu có, ai có thể không hạnh phúc.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































