Tìm kiếm: sống-cùng
Đứng trước cửa nhà chồng, My ngẩn người nhìn chậu hoa sứ đang nở hoa rực rỡ trong sân. Đấy là chậu hoa cô mua trong 1 lần dạo chợ hoa với bạn. Khi dọn đồ đi, cô cũng quên bẵng mất không mang theo.
Tôi không thể ngờ cuộc hôn nhân của mình lại là một bi kịch. Trong bi kịch đó, mẹ chồng tôi cũng là nạn nhân.
Cuối bữa ăn, mẹ chồng lấy từ trong túi xách cũ một bọc đen nhỏ rồi cẩn thận mở ra xem.
Vậy là tôi đã trách nhầm người mẹ chồng đáng thương này...
Nhưng điều đáng nói là từ sự việc của 2 vợ chồng mà liên quan đến cả 2 bà mẹ. Mẹ đẻ lên chăm cháu ngoại phải chung sống cùng nhà với mẹ chồng.
Khỏi phải nói em đau đớn, thất vọng thế nào. Em đã quyết định khi nào ra viện sẽ viết đơn ly hôn.
Sau khi kết hôn, người chồng sống với vợ mới trong nhà của vợ cũ. Chính vì vậy, khi biết vợ mới bị bệnh người vợ cũ của chồng liền đòi đuổi cô ra khỏi nhà.
"Sau ly hôn, phải thừa nhận mình như được giải thoát khỏi đủ những áp lực hôn nhân kia. Có điều cuộc sống những ngày sau đó mình cảm giác chông chênh, hụt hẫng tới khó tả...", người vợ kể.
Biết con mà không được nhận, con thiếu thốn cũng không được giúp, tôi đau khổ hối hận vì 17 năm trước đã gật đầu khi người phụ nữ đó "xin một đứa con".
Tôi không ngờ mình lại bị đổ oan như thế. Chỉ hơn một trăm nghìn nhưng tôi lại mang tiếng cả đời.
Có hôm bà vừa ăn trầu xong, miệng đang ướt vẫn hôn khắp mặt cháu. Tôi nhắc khéo thì mẹ chồng tự ái được vài ngày, mấy bữa sau lại tiếp tục hành động mất vệ sinh ấy.
Tôi không dám tin vào những gì mình nghe được từ mẹ chồng.
Mẹ chồng tôi thấy vậy vội phân trần với cô gái ấy: "Cháu ơi, nó cứ đeo bám con bác chứ chưa cưới xin gì cả. Trong mắt bác, nó không phải con dâu đâu".
Mới đầu, em còn khoe khắp nơi vì có mẹ chồng tốt, cho tiền con trai mua nhà. Vậy mà vợ chồng em sống ở đó được vài hôm thì mẹ chồng em dọn đến ở cùng.
Dù mẹ chồng nằm viện cả tuần nhưng em dâu tôi vẫn không hề đến thăm, cũng không gọi điện hỏi han mẹ một tiếng cho phải đạo làm dâu.
End of content
Không có tin nào tiếp theo





























