Tìm kiếm: sững-sờ
Sống chung dưới một mái nhà mà tôi cứ như thể người thừa, mẹ chồng và chồng tôi thì ích kỷ đến mức phát sợ.
Về nhà lúc nào cũng thấy cơm ngon canh ngọt của mẹ và vợ đợi sẵn mà tôi vui mừng khôn xiết nhưng tất cả chỉ là màn kịch.
Tôi thật sự không biết phải làm như nào bây giờ nữa, bao tin yêu vụn vỡ, tôi chỉ nghĩ đến ly hôn.
Trên đời này, tôi chưa thấy một bà mẹ chồng nào lại đối xử với con dâu còn tốt hơn con đẻ. Thậm chí bà còn làm một việc tôi chưa bao giờ ngờ tới.
Tôi quý con dâu như con gái, vì thế khi phát hiện con trai vào nhà nghỉ, tôi choáng vô cùng.
Tôi sững sờ, cứ đứng đấy mặc cho nước mắt chảy ra ướt đầm đìa. Tôi thật sự không biết nên làm thế nào bây giờ nữa.
Tôi chết điếng khi nhìn thấy cảnh đó, chồng thì run rẩy một mực đổ tội cho con bé giúp việc. Tôi đau lòng không biết phải làm sao bây giờ nữa.
Tôi không thể ngờ chị gái mình lại buông lời cay đắng như vậy với chính bố ruột.
Người xưa thường dạy rằng, lãng phí đồ ăn chính là có tội tày đình.
Vợ chồng tôi sống chung với cha mẹ chồng. Thật ra tôi cũng không thích phải sống chung chạ với ai khi bản thân đã có nhà riêng đầy đủ tiện nghi. Nhưng chồng tôi là con trai duy nhất, tôi cũng không đành lòng ép buộc anh phải lựa chọn giữa mẹ và vợ.
Tôi để ý thấy mấy lần con dâu cầm điện thoại ra ngoài nghe, linh tính cho tôi biết có chuyện chẳng lành, cứ tưởng con dâu hư, ai ngời đâu.
Tôi cố gắng hết sức rồi nhưng không làm thế nào để mẹ chồng có cái nhìn thiện cảm hơn, giờ tôi thật sự chán lắm rồi.
Phận gái lấy chồng xa đã khổ, lấy chồng giàu có hơn mình lại không được yêu thương nữa còn khổ hơn.
Tôi lặng cả người, hóa ra bao lâu nay anh đến với tôi cũng chỉ vì gia cảnh nhà tôi chứ chẳng phải yêu đương gì.
Chỉ vì dấu vết này trên cổ con lúc chào đời, chồng đùng đùng bỏ đi mặc kệ mẹ con tôi trong bệnh viện
Tôi tỉnh dậy thì chỉ thấy rặt nhà ngoại bên cạnh, còn tất cả nhà chồng thì không ai có mặt. Hỏi ra thì mới biết nguyên do….
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































