Tìm kiếm: về-quê
Đang tận hưởng cuộc sống tự do, tôi lại đi đón mẹ chồng lên sống cùng. Ở một thời gian tôi mới nhận ra đó là một hành động dại dột.
Vì lời hứa với bà chủ mà giờ đây mẹ tôi đang đẩy gia đình đến chỗ tan vỡ.
Suốt trong mâm cơm, mẹ chồng tương lai vẫn liên tục chê bai, nói bóng gió việc tôi tiếp cận con trai bà là muốn leo cao. Bà còn nhận xét “thua xa con bé cũ”, tôi không thể chịu nổi.
Thấy bố chồng cùng người phụ nữ bước vào nhà nghỉ, tôi lập tức ập vào bắt quả tang.
Vợ chồng chị dâu đang sống sung sướng trên thành phố phồn hoa cơ mà, sao lại ở đây bán rau thế này.
5 năm qua đi, tôi háo hức trở về. Trong bụng tôi thầm nghĩ chắc gia đình đã đổi khác nhiều. Số tiền tôi gửi về chồng tôi bảo rằng đã dùng để lo cho hai con ăn học, sửa sang được nhà cửa khang trang và tiết kiệm được một khoản.
Doanh số các mẫu xe gầm cao tại Việt Nam tăng đột biến trong những năm gần đây cho thấy thị hiếu mua sắm ô tô của khách hàng Việt đã thay đổi.
Tôi đi làm ăn xa suốt 5 năm nay. Lúc tôi đi, con gái còn chưa tròn 1 tuổi. Dù xa vợ, tôi vẫn giữ trọn trách nhiệm của mình. Mỗi tháng, tôi đều gửi 2/3 tiền lương về cho vợ, phần còn lại thì giữ để chi tiêu cá nhân.
Trong đêm tân hôn, anh tươi cười lấy ra 2 tỷ đưa cho tôi, nói rằng lấy được tôi làm vợ là may mắn nhất đời anh nhưng lời tâm sự sau đó của anh lại khiến tôi lập tức muốn ly hôn.
Không chỉ tôi mà mọi người ăn tiệc đều không ngờ mẹ anh lại hỏi như thế.
Trần Nhật Minh đột nhập một tiệm vàng ở Quảng Nam sau đó cạy phá két sắt trộm số vàng tổng trị giá khoảng 1 tỷ đồng.
Biết mình bị bệnh, bố chồng lập tức đòi về quê, nghe lý do ông nói mà vợ chồng tôi chua xót đau lòng
Mẹ chồng tôi mất được 2 năm nay. Từ đó đến giờ, sức khỏe của bố chồng cũng sa sút nghiêm trọng. Thương bố, vợ chồng tôi đón ông đến nhà mình ở và chăm sóc chu đáo. Nhưng dạo gần đây, bố chồng có những biểu hiện bất thường về thần kinh. Có khi ông còn chẳng nhớ nổi tên mình nữa.
Vốn dĩ tôi đã ly hôn chồng rồi, tôi nghĩ tôi sẽ không đi bước nữa, ở vậy nuôi con nhưng vì con gái mà vợ chồng tôi lại quay về với nhau.
Chàng nâng niu, chiều chuộng tôi như bà hoàng, chàng không tiếc thể hiện những cử chỉ âu yếm, chăm sóc và luôn hứa hẹn thủy chung nếu được tôi mở lòng đón nhận.
Tôi ân hận! Trái tim tôi như vỡ vụn ra khi nghĩ mình đã ngu muội, dại dột níu giữ tình yêu bằng cái ngàn vàng của người con gái. Bây giờ tôi mới hiểu thế nào là “khôn ba năm, dại một giờ…”
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































