Tìm kiếm: Đứa
Tôi cũng chỉ ước sau này sẽ gặp được một chàng trai vừa tốt vừa soái ca như anh rể mà thôi!
Bởi vậy nên tôi mới nói, cưới xin là chuyện cả đời người, đừng có ai giục ai phải lấy vợ lấy chồng.
Tôi ngán ngẩm người vợ như cô lắm rồi, mở mồm ra là làm như vẻ mình tài giỏi lắm nhưng thực chất đến tiền đi chợ cũng phải ngửa tay xin chồng thì cao giọng làm cái gì.
Anh tôi mất sớm, một mình chị dâu ở vậy nuôi con khôn lớn. Thế mà cháu lại học cái xấu làm chị rất suy sụp, bao nhiêu cố gắng bấy lâu nay, mong con ngoan ngoãn học giỏi đều tan biến hết.
Tôi không biết anh mình đang nghĩ gì nữa? Tại sao lại có thể đem hôn nhân ra đùa giỡn như thế?
Anh ấy thông báo quá đột ngột khiến tôi chưa chuẩn bị tinh thần để đón nhận...
Về nhà người yêu ra mắt, bác gái hẹn riêng tôi tâm sự và tiết lộ một chuyện sốc óc.
Bạn trai tôi quả thật quá hồ đồ, đáng nhẽ tôi nên dặn anh đừng lỡ lời như vậy...
Tôi đã thuyết phục bố mẹ ròng rã suốt 3 ngày liền, cuối cùng ông bà cũng chấp nhận cho tôi lấy vợ. Mẹ bảo sau khi cưới Oanh có thể ở dưới quê cùng với ông bà. Tôi vẫn làm trên thành phố, hàng tháng có thể gửi tiền về nuôi vợ con.
Nghe đến thu nhập của Hoa trong một tháng mà cả nhà kinh ngạc, còn mẹ tôi không tin, cho là cô ấy làm màu.
Khi con trai đầy tháng, chúng tôi làm vài mâm cơm mời họ hàng, bạn bè thân thiết tới dự. Nhưng lần này mẹ chồng lại đến một mình.
Gia đình tôi có hai anh em trai, anh trai làm công nhân lương tháng chưa đầy 10 triệu đồng, còn tôi mở quán ăn rất đông khách nên thu nhập tương đối cao. Tôi đã xây cho bố mẹ được một ngôi biệt thự và sắm sửa đầy đủ tiện nghi.
Có phải tôi là kẻ khù khờ và mù quáng trong tình yêu không?
Dự định vậy nhưng chẳng hiểu sao trong đầu tôi cứ nghĩ đến chuyện từ lúc vợ sinh đến khi em bé 1 tuổi sẽ nhờ bà ngoại lên chăm giúp.
Đó có thể là quan điểm cá nhân của bà ấy nhưng từng câu từng chữ mang tính xúc phạm nặng nề!
End of content
Không có tin nào tiếp theo






















