Tìm kiếm: đi-làm
Tôi không biết nên thương em hay giận em. Vì những gì em nói, tôi chẳng thể nào kiểm chứng được.
Ngày mẹ người yêu nhập viện, em tất tả lo lắng thậm chí ở lại chăm sóc đêm hôm nhưng từ khi bác ra viện, mọi việc thay đổi nhanh quá đỗi khiến em ngơ ngác hụt hẫng.
Trong một bữa cơm có bố mẹ chồng, tôi thông báo tin mừng cho cả nhà là mình đã mang thai. Trong khi bố mẹ vui mừng lắm, còn chồng tự nhiên thông minh đột suất: “Tôi có làm gì mình đâu mà có con vậy?”.
Bố tôi khoe về con trai với sự hãnh diện vô cùng, còn tôi tái mặt, liên tục nháy mắt ra hiệu bố không nói nữa. Nhưng ông đâu có để tâm ánh mắt của tôi mà cứ thao thao bất tuyệt.
Vợ chồng sống với nhau hàng chục năm, không thể tránh khỏi những xích mích, cãi vã nhỏ nhặt nhưng đó không phải là điều phụ nữ sợ nhất. Vậy trong cuộc sống hôn nhân, phụ nữ sẽ sợ chồng nhất điều gì? Hãy nghe tâm sự thật lòng của 3 người phụ nữ dưới đây, bạn sẽ biết những nỗi sợ ám ảnh họ chôn giấu.
Tôi ức chế quá mà anh tôi thì hiền lành, chẳng nói vợ một câu.
Biết tôi không có ý định từ bỏ con, Toàn đã hắt hủi và chấm dứt qua lại với tôi. Lo sợ cái thai lớn lên mỗi ngày, tôi đã đến cầu xin bố mẹ của bạn trai giúp đỡ. Nhưng họ cũng hắt hủi mẹ con tôi đúng như những gì Toàn đã làm.
Nhung nói là đang làm kế toán trưởng trong công ty nước ngoài, còn tôi làm giám đốc công ty xây dựng, quản lý gần trăm công nhân viên và đang ăn nên làm ra. Công việc của cả hai rất tương xứng nên tôi xác định tiến xa hơn tình bạn với em.
Đang nắm tay người yêu và tung tăng bước vào nhà hàng thì tôi lại gặp chị họ. Vì không muốn chị ấy biết tôi đang yêu một người nghèo hèn nên lập tức buông tay Huỳnh ra.
Biết tôi cặp bồ, vợ đánh ghen dữ dội và bắt tôi lựa chọn giữa cô ấy hay nhân tình. Tôi chán ngán phải nhìn thấy cô vợ vừa già vừa xấu, không nghĩ ngợi nhiều, tôi chọn ngay nhân tình.
Vợ chồng em cưới nhau tính tới nay là tròn 5 năm, con nuôi đã tròn 3 tuổi. Anh ấy mang nó về bên em trong một đêm mưa gió. Khi ấy em đang bầu bí đứa con đầu lòng. Anh bảo: “Người ta tìm thấy nó trong một bụi cây hoang bên đường. Anh xót ruột mang về nuôi. Cứu một người hơn xây 7 tầng tòa tháp em ạ”.
Mẹ tôi mất sớm, tôi có bố mà cũng như không. Bố tôi thường xuyên uống rượu và đi đánh bài thâu đêm suốt sáng. Năm tôi 8 tuổi, bố bỏ đi trốn nợ trong đêm từ đó đến giờ tôi không biết tung tích gì về ông nữa.
Giọng của Tân, tôi không thể nhầm được và đứng yên lắng tai nghe. Giọng Tân nghe ngọt lịm mà sao với tôi, từng lời nói ấy như từng nhát dao cứa vào lòng, khiến tôi chết lịm...
Nghe xong điện thoại tôi sợ hãi, tay chân bủn rủn chẳng nghĩ được gì nữa chỉ trông chờ vào người yêu giúp đỡ, vậy mà gọi anh ấy dậy chẳng giúp được gì lại còn nhận được những câu nói đau lòng.
Em chồng tìm cách đuổi người yêu ra khỏi nhà, không ngờ cô ấy đòi 500 triệu đền bù danh dự và nhân phẩm.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
























