Tìm kiếm: đòi-2
Dứt lời, mẹ chồng đùng đùng đuổi hết con cháu đi, vừa đuổi bà vừa khóc.
1 tuần trôi qua, bỗng dưng mẹ chồng gọi điện hỏi thăm tình hình, bà còn cứ tưởng Thương vẫn nghỉ ở nhà chăm con, cô cũng chẳng ngần ngại mà kể là nhờ bà hàng xóm rồi.
Sau này khi đã ổn định tôi đùa rằng mẹ con chị đúng không bằng cái ngon tay út của em chồng.
Khi Ngọc Anh vừa đến chỗ làm thì thấy cuộc gọi nhỡ của mẹ chồng. Cô cũng chẳng buồn gọi lại. Lúc sau thì nhận được tin nhắn của bà, đọc xong Ngọc Anh mới bàng hoàng...
Tôi bị đẩy vào hoàn cảnh khó xử, chẳng biết phải nói sao cho mẹ chồng hiểu mà không trách mình.
"Đột nhiên một ngày bố anh gọi điện lên báo mẹ chồng mình bị tai biến, hai vợ chồng tức tốc ra Hà Nội. Biến chứng đã làm bà bị liệt nửa người, mọi sinh hoạt trong nhà đều bị đảo lộn", Hân chia sẻ.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi không thể tiếp tục chịu đựng.
Về em kể với bố mẹ mà bố bắt em quay về xin lỗi chồng và coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng em không về.
Thúy ngồi bên nín lặng không dám nói lời nào. Vừa hay khi ấy bên nhà hàng xóm có tiếng chửi bới, đập phá ầm ĩ làm mọi trong ngõ chạy hết lại xem.
Chồng tôi đã ra đi để lại quá nhiều trăn trở. Để rồi anh ra đi mà chẳng thể nhắm mắt.
Nghe vợ to tiếng, anh liền đứng dậy cúi mặt trước các anh ấy rồi nói: "Em xin lỗi nếu có động chạm đến các anh, nhưng đó cũng là chị gái em. Vì các chị không biết điều nên hôm nay em xin phép được mắng".
Từ ngày hai đứa cháu ruột về sống cùng với gia đình, mẹ chồng tôi chẳng hiểu sao lại muốn sang nhà tôi ở, để rồi nhiều chuyện buồn cứ thế xảy ra.
Nhưng mẹ chồng tôi vừa nghe lại đứng bật dậy đập bàn quát lên: "Không được!". Cả nhà ngơ ngác quay sang nhìn mẹ chồng, không hiểu tại sao bà lại phản ứng lạ lùng như vậy.
Cứ nghĩ lấy được người chồng tuyệt vời, nào ngờ về sống chung tôi mới phát hiện anh thật tệ hại.
Tôi nhìn theo bóng mẹ chồng trong đêm khuya tăm tối mà nước mắt rơi không ngừng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo




















