Tìm kiếm: ở-riêng
Tôi cầm lọ thuốc bổ rồi tò mò mà mở ra xem. Khi thấy thứ bên trong, tôi sốc đến mức lặng người.
Cuối cùng bà phán “xanh rờn”: “Tôi chả thèm nhờ vả anh chị đâu. Có gì vợ chồng thằng út sẽ lo cho tôi. Ít nữa chúng nó sẽ xây nhà to đẹp cho tôi ở...".
Đến hôm ấy, mẹ chồng Lan đi chợ về, vô tình bà bắt gặp Lan đứng kể chuyện với mẹ đẻ ngay trước cổng nhà. Vừa nói chuyện, cô vừa đặt vào tay mẹ đẻ 1 xấp tiền...
Em nhìn cái giẻ lau chân bẩn thỉu dưới nền nhà mà muốn phát điên lên. Hỏi mẹ chồng, bà trả lời một câu không thể đắng hơn.
Thật không ngờ, mẹ chồng em lại vất vả vì mẹ con em đến thế. Em ân hận quá!
Đi làm về, chồng tôi lao thẳng vào phòng chất vấn vì sao tôi dám để mẹ chồng rửa bát. Tôi không nói gì, chỉ bảo anh nhìn vật đang để trên bàn, tự khắc sẽ hiểu.
Hoảng quá, cô đỡ bà về giường. Nghĩ mẹ chồng lại bị ngất xỉu do tụt huyết áp như mọi khi, Lan mau mải đi pha nước gừng nóng, xoa dầu gió cho bà.
Vợ chồng em hạnh phúc ngọt ngào tận hưởng tuần trăng mật mà đâu ngờ biến cố sắp xảy ra.
Bác hàng xóm nhà chồng đã bắt gặp cảnh chồng tôi đứng ở cửa dúi tiền vào tay mẹ chồng.
Nghe mẹ chồng nói mà Thư tủi thân vô cùng. Đành rằng con nào cũng là con, mà sao mẹ lại phân biệt đối xử nhiều như vậy.
Vừa vào đến cửa nhà, mẹ chồng đứng chống nạnh, bên cạnh là 3 bà thím cùng mấy ông chú ngồi ở bàn uống nước, bà cao giọng quát...
Em không hiểu sao bà lại làm thế. Em đã dồn hết tâm huyết cho bữa tiệc ấy, vậy mà...
Bà hất hàm nói: "Các con giờ đã có gia đình rồi, tự mà lo lấy thân. Sắp tới con cũng nên dọn ra ngoài ở cho tự lập, nhà đông người tiền ăn uống điện nước cũng tốn lắm".
Sau đợt bệnh đó, mẹ chồng và em dâu tôi chẳng nhìn mặt nhau nữa.
Nhìn chồng giận dữ trong bất lực rồi quay mặt vào tường mà tôi thương anh vô cùng, song cũng chẳng giúp được gì cho anh.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

















