Đời sống

Bị chồng "bạo hành tinh thần" gần hai mươi năm nhưng tôi không thể ly hôn vì lý do khó nói

Gần hai mươi năm ở bên chồng, tôi gần như héo mòn vì bị anh ngược đãi tinh thần, thế nhưng tôi không thể ly hôn.

Mua xoài thấy điểm này thì nhớ tránh xa, người bán cũng chẳng thèm đụng tới / Sai lầm khi ăn ốc khiến bạn dễ bị lạnh bụng, ngộ độc

Vợ chồng tôi cưới nhau gần hai mươi năm, có với nhau 2 mặt con. Con gái lớn hiện đang học năm nhất đại học, còn con thứ 2 đang học cấp 3. Chồng tôi là kiến trúc sư còn tôi là giáo viên tiểu học. Nhiều năm qua, tôi sống mà không cảm thấy hạnh phúc vì người chồng gia trưởng, bảo thủ, luôn sống chỉ biết có bản thân mình.

Ngày xưa mới lấy nhau, tính nết anh thế nào tôi cũng biết rõ, nhưng lúc đấy chẳng hiểu sao tôi thấy anh phù hợp, phần vì gia đình anh cơ bản, phần vì anh cũng có công việc ổn định, bố mẹ tôi cũng rất ưng. Bảo con gái tìm được bến đỗ như vậy là tốt lắm rồi, kén nữa biết đâu lại chẳng được như thế thì sao.

Từ lúc tôi sinh con đến lúc nuôi con khôn lớn, gần như toàn một mình tôi tự lực cánh sinh. Chồng luôn cho rằng nuôi con là việc của đàn bà, tôi phải làm cho tốt, anh là đàn ông lo việc lớn. Con nhỏ ốm đau đi viện, có khi tôi tự bắt xe đi, cùng lắm anh chở mẹ con tôi đến viện rồi về vì anh bảo "ở viện không ngủ được"...

chong-hu
Ảnh minh họa.

Nhiều khi tôi cảm thấy rất chán và mỏi mệt, tôi cũng đi làm ngày 8 tiếng (tôi dạy cả ngày), chưa kể về còn giáo án vậy mà một mình chăm con, cơm nước, giặt giũ, chồng tuyệt đối không động tay. Thế nhưng đi đâu anh cũng khoác lác rằng nhà này do một tay anh lo liệu, chứ "đồng lương còm" của vợ tiêu vặt cũng hết.

Anh không chi tiêu, mua bán, sắm sửa, không lo chay, hiếu hỷ, không lo nội ngoại, không bao giờ đi họp phụ huynh cho con nên không biết chi tốn thế nào, mỗi lần tôi bảo anh đưa tiền anh lại cáu kỉnh bảo tôi hoang tàn, không biết thu vén, rằng tôi tưởng anh nhàn nhã lắm hay sao mà tiêu tiền như nước.

Chồng tôi khô khan, bao nhiêu năm bên nhau anh chưa bao giờ được một câu ngọt ngào, chưa bao giờ tặng quà vợ, thậm chí sinh nhật tôi còn không nhớ. Trong nhà, phàm mọi việc từ bé đến lớn đều do anh tự quyết, không bao giờ hỏi tôi, tôi nói anh cũng gạt đi, bảo biết gì mà "lắm mồm". Thỉnh thoảng có lần tôi cãi lại, anh sẵn sàng cho vợ cái tát rát má luôn. Lâu dần, vì không muốn bị đòn oan thiệt thân nên tôi cam chịu, kệ anh muốn thế nào thì thế, chồng tôi được nước càng ngang tàng.

Anh luôn tự hào anh là người thành đạt, vợ con không thiếu thứ gì, anh không ngoại tình, không gái gú, ai nhìn vào cũng bảo tôi sướng quá, nhưng có ở trong chăn mới biết chăn có rận, tôi sống mà ức chế thần kinh, nhiều lúc muốn phát điên lên được.

Nhiều lúc chán quá tôi muốn dứt bỏ mọi thứ, giải thoát cho mình, nhưng lại nghĩ đến con. Các con tôi cũng vô tâm, vô tư lắm, cứ nghĩ mác gia đình như thế là hạnh phúc nên chúng rất tự hào, giờ bố mẹ mà ly hôn thì làm sao chúng chịu được, rồi còn định kiến xã hội, tôi sợ không bước được qua. Tôi không biết mình bao nhiêu lần có ý muốn buông xuôi tất cả để tìm đến cái chết cho thanh thản, chứ thực sự tôi sống trong sự u uất, trầm cảm nặng. Sống mà như người vô hồn.

 

Còn rất nhiều chuyện nữa mà tôi kể không thể hết, nhưng khi viết ra những dòng này, tôi cảm thấy mình dường như không còn chút hi vọng hay niềm vui sống nào cả. Tôi phải làm gì để thay đổi chồng đây? Cứ thế này sống đến già, chắc tôi phát điên lên mất.

Có thể bạn quan tâm
 
Loading...
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm