Đời sống

Quyết không bỏ rơi con, tôi đã đến nhà người yêu xin hủy hôn nhưng mẹ anh lại mỉm cười và chỉ cho tôi xem một căn phòng làm tôi sững sờ

Tôi đã xác định mối quan hệ này sẽ đi đến hồi kết, vì chồng hay người yêu có thể bỏ, còn con gái thì không.

Vừa gặp mặt người yêu tôi, mẹ đã nổi giận tuyên bố tuyệt đối không để cô ấy làm dâu của mẹ / Có nên sớm sống chung với người yêu? Câu chuyện của kẻ từng trải sẽ khiến chị em phải suy nghĩ!

Tôi không biết mình đang may mắn, hay một lần nữa bị số phận trêu đùa. 27 tuổi, trải qua một đời chồng và đang nuôi con gái nhỏ, tôi dặn lòng sẽ vì con mà sống. Nếu đi bước nữa, tôi phải dẫn con gái theo cùng. Còn không, tôi chấp nhận làm mẹ đơn thân cả đời.

Sau 3 năm kể từ lúc đổ vỡ cuộc hôn nhân đầu, cuối cùng tôi cũng gặp được một người đàn ông xứng đáng để mình dựa vào. Anh chưa từng lấy vợ, có lý lịch tốt và gia đình thuộc tầng lớp trí thức.

Những lần đầu đến nhà người yêu, tôi cảm nhận mẹ anh là người nghiêm khắc. Ban đầu bác đối với tôi như một người thân trong nhà, cho đến khi biết tôi đã từng ly hôn và hiện tại đang nuôi con một mình. Thấy mẹ người yêu không còn niềm nở như trước, tôi rất hiểu và thông cảm. Vì bản thân tôi cũng làm mẹ, không một ai dễ dàng chấp nhận cho con trai mình lấy người phụ nữ đã qua một lần đò. Chưa kể người đó còn có con riêng.

Vậy mà sau vài ngày, thái độ bác gái đã dần trở lại như trước, bác bình thản chấp nhận chuyện này, chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất, đó là trước khi kết hôn, tôi phải gửi con cho nhà nội hoặc ông bà ngoại.

Đến nhà người yêu xin hủy hôn, tôi được bác gái dẫn mình lên một căn phòng trống và tuyên bố chủ nhân thực sự khiến tôi sững sờ - Ảnh 1.

Trái với những gì tôi tưởng tượng, bác cười tươi và nói tôi làm vậy là rất đúng. (Ảnh minh họa)

Suốt một tuần suy nghĩ, tôi đã dằn vặt và đau khổ rất nhiều. Hôm ấy, tôi đến nhà bác để nói rõ quan điểm của mình. Rằng một người mẹ sẽ không thể bỏ con cho người khác nuôi, trong khi tôi hoàn toàn có đủ khả năng để con có được cuộc sống tốt.

Trái với những gì tôi tưởng tượng, bác cười tươi và nói tôi làm vậy là rất đúng. Thì ra mọi chuyện chỉ là một phép thử, nếu tôi vì hạnh phúc riêng tư mà bỏ con, bác sẽ xem xét việc kết hôn. Nói chuyện một lúc, bác dẫn tôi lên một căn phòng (đây là căn phòng trống, trước đây không có người ở).

Chỉ một tuần ngắn ngủi, căn phòng ấy đã được thiết kế lại, trông rất sạch sẽ và phù hợp để làm phòng ngủ của trẻ con. Chỉ tay vào trong, bác nói: "Bác tin cháu sẽ chọn con, vì thế bác đã chuẩn bị sẵn căn phòng này cho con gái cháu đến sống cùng".

Nghe bác nói, tôi cảm thấy xúc động và có phần biết ơn. Chỉ có điều khi nghĩ kỹ lại, tôi nhận ra bác đang ngầm thông báo sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ sống chung một nhà. Trong khi kế hoạch của tôi và người yêu là ra ở riêng. Theo mọi người, tôi có nên sống cùng mẹ chồng không? Nếu không thì từ chối sao cho khéo và không bị mất lòng ạ? Tôi sợ con gái bỗng dưng đến sống với quá nhiều người xa lạ, con sẽ không thoải mái.

1
 
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm