Tìm kiếm: "ly-hôn"
Là người sai nên tôi không dám nói gì, vì nếu ở hoàn cảnh đó tôi cũng sẽ lồng lộn như vậy.
Đến ngày đi đẻ, tôi vẫn cố giặt nốt đồ bẩn của mẹ chồng để đỡ đần cho chồng. Tôi chưa bao giờ phụ anh, nhưng anh lại phụ lòng tôi.
Chúng tôi, hai người cũ từng thương nhìn nhau mà không khỏi xúc động. Tôi đã hỏi luôn về đứa bé, vì sao nó lại có khuôn mặt giống Thúy và đôi mắt giống tôi đến vậy. Nếu cô ấy lấy chồng Tây, sao đứa bé lại có nét thuần Việt đến vậy.
Chồng tôi là kiểu người tính toán chi li với vợ con. Dù sống chung nhưng hàng tháng, anh ấy chỉ đưa cho tôi 7 triệu (lương anh ấy là 20 triệu) để chi tiêu và lo cho con. Lương của tôi trung bình 8 triệu/tháng. Tổng tiền của cả hai vợ chồng cũng chỉ đủ chi tiêu cơ bản cho gia đình 4 người mà thôi.
Vợ tôi thuộc mẫu người hiếu thắng, khá tiểu thư vì cô ấy được sinh ra trong gia đình có điều kiện. Bố mẹ vợ tôi trước đây chạy chữa cả chục năm trời mới nặn được một mụn con nên dĩ nhiên chiều chuộng cô ấy vô cùng. Tôi biết tính vợ như vậy nhưng bản chất không phải là người xấu nên cũng bỏ qua.
Bỗng dưng một ngày thấy chồng mang hai cọc tiền 500.000đ về nhà và bảo: "Vợ chồng mình sắp hết khổ rồi". Tôi vừa mừng, vừa lo.
Chồng tôi tích cóp được rất nhiều tiền, nhưng lại dùng số tiền đó vào mục đích đen tối.
Khi tôi thông báo tin vui với cả nhà thì em chồng lại kích đểu 1 câu khiến tôi khốn đốn suốt thời gian dài: "Phải xét nghiệm ADN, ai biết có phải con cháu nhà này không?".
Người ta cứ bảo mẹ kế con chồng sao mà thương nhau được, nhưng tôi luôn nghĩ Lan sẽ khác.
Anh ôm con trong lòng, nhìn con đầy tâm sự. Tôi không hiểu anh nghĩ điều gì cho đến một hôm tôi dọn dẹp nhà cửa thì phát hiện….
Tôi bị bố chồng ghét và thật bất ngờ là mẹ chồng tôi lại là người đứng đằng sau tất cả.
Tôi rối rắm giữa đứa bé trong bụng và những thói hư tật xấu của chồng cũ.
Tôi không muốn nhắc đến người đàn ông ấy. Nhưng quả thực anh ta quá hãm.
Kết quả xét nghiệm con tôi sốt xuất huyết, cần điều trị cả tuần ở viện. Tôi gọi điện cho chồng, anh ta nói gọn một câu khiến tôi điếng người.
“Xin lỗi, anh có phải…”, mình nhẹ nhàng lên tiếng. Người đó ngẩng mặt lên nhìn mình. Vừa nhìn rõ mặt đối tượng xem mặt của bản thân, mình kinh hãi không thốt nổi nên lời.
End of content
Không có tin nào tiếp theo





























