Tìm kiếm: Bố-mẹ-tôi
Nhìn cảnh chị dâu gục trong bồn rửa tay, vừa nôn vừa vuốt ngực, cả nhà tôi đều sững sờ.
Tôi luôn nghĩ người yêu mình là người rất ngoan hiền, lễ phép. Nhưng chỉ sau một lần đến nhà cô ấy bất ngờ, tôi như được "mở rộng tầm mắt".
Vì chút lòng tự trọng của mình mà chồng tôi đã nói những lời cực kỳ tổn thương.
Vì chút lòng tự trọng của mình mà chồng tôi đã nói những lời cực kỳ tổn thương.
Thương chồng, tôi mua con gà về làm thịt, nấu cho chồng một bữa cơm thật ngon. Thế mà em gái tôi lại phá hỏng tất cả.
Chỉ cách vài tháng mà chị thay đến 3 người đàn ông. Nằm mơ tôi cũng không nghĩ chị mình lại phóng túng đến vậy.
Tôi ôm mặt, khóc nấc lên, vừa ê chề, vừa xót xa khi nghe câu nói của chồng.
Đêm đó tôi đã dọn đồ, đưa con về nhà mẹ đẻ, quyết định bỏ lại chồng.
Mỗi lần mẹ tôi muốn bế cháu thì gần như phải xin phép con dâu. Bà nói gì, làm gì cũng cẩn thận lấy lòng con dâu, chỉ sợ chị ấy phật ý.
Ngoại trừ người chồng ra, không ai biết là cô đã về nhà ngoại. Và sự "can thiệp kịp thời" của anh đã khiến cô cảm thấy được an ủi rất nhiều.
"Giọng điệu của chồng em khi ấy ngang ngược mà coi thường vợ vô cùng. Vì không muốn to tiếng nên em cố nhịn nhục giải thích rằng bố mẹ ốm, con cái phải có trách nhiệm báo hiếu...", người vợ kể.
Tôi mắng vợ vì tội vô lễ nhưng cô ấy vẫn vênh mặt cho rằng mình không sai.
Việc bị chị gái gọi điện quấy rối giữa đêm đã là quá bình thường với tôi rồi. Nhưng chồng tôi thì khác.
"Anh còn giở giọng bảo rằng, bố em mất mười mấy năm rồi, có phải giỗ đầu đâu mà quan trọng. Anh về được thì về, không thì thôi...", người vợ kể.
Nàng dâu vốn sống rất nín nhịn nhưng đến mức này thì cô không để nhẫn nhịn nổi mẹ chồng thêm được nữa.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























