Tìm kiếm: Bố-mẹ
Chồng tôi đã ra đi để lại quá nhiều trăn trở. Để rồi anh ra đi mà chẳng thể nhắm mắt.
Bố muốn số tài sản còn lại sẽ để cho các cháu nội. Tài sản là của bố, ông cho ai người đó được hưởng, anh em tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến này.
Chăm sóc mẹ chồng còn mệt hơn cả chăm một đứa trẻ và mọi thứ sắp vượt qua giới hạn chịu đựng của tôi rồi!
Trước kia, mẹ chồng từng chửi bới tôi ngay trong bữa cơm khiến tôi uất trào nước mắt, vậy mà thời gian gần đây, bà nhiệt tình đến kỳ lạ.
Từ ngày hai đứa cháu ruột về sống cùng với gia đình, mẹ chồng tôi chẳng hiểu sao lại muốn sang nhà tôi ở, để rồi nhiều chuyện buồn cứ thế xảy ra.
Cứ nghĩ lấy được người chồng tuyệt vời, nào ngờ về sống chung tôi mới phát hiện anh thật tệ hại.
Nghe tới đây, mẹ Phong mặt từ đỏ chuyển sang tái nhợt. Những lời của con dâu nói đã chạm tới suy nghĩ của bà nên ngay lập tức mẹ Phong quay lại cười ngượng đỡ lời...
Tôi cứ tưởng ai đó gửi nhầm cho mình, không ngờ lại chính là cô em chồng quý hóa.
Tôi nhìn theo bóng mẹ chồng trong đêm khuya tăm tối mà nước mắt rơi không ngừng.
Câu dặn dò của Long càng khiến Thu thêm nghi ngờ, chắc chắn gia đình anh có vấn đề gì đấy mà anh giấu cô, đã vậy Thu càng phải tìm cách tìm hiểu cho rõ.
Vừa về đến nhà, mẹ đã kéo em vào trong khoe món quà nhà thông gia vừa mang tới biếu mấy ngày trước, nhìn thấy mà em sốc nặng.
Cuộc đời tôi khổ sở vì chồng quá rồi. Tôi không thể cứ nhẫn nhịn mãi được.
Có lẽ sự nhẫn nhịn của mình đã lên đến đỉnh điểm, mình nhất quyết không thể im lặng thêm nữa nhưng không thể nói gay gắt được nên đành dùng “tâm kế”.
Là khi bố mẹ chồng nấu cơm xong chỉ gọi mỗi chồng tôi xuống ăn cơm.
Tôi quát chồng ầm ĩ khiến cả nhà náo loạn: "Anh định để cái nhà này sạt nghiệp hay sao?".
End of content
Không có tin nào tiếp theo






















