Tìm kiếm: Bố-mẹ
Mỗi lần định lên tiếng, bản hợp đồng trên tường như đang nhìn và cười nhạo tôi.
Em chồng tôi là người cam chịu, hiền lành nên hay bị bắt nạt. Em rể lại là người gia trưởng, thích sai bảo vợ. Thỉnh thoảng vợ chồng họ về nhà chơi, em rể toàn ngồi một chỗ sai vợ bưng trà rót nước mà chẳng nể nang bố mẹ vợ. Bố mẹ chồng tôi giận con rể lắm nhưng ráng nín nhịn vì không muốn gây ồn ào, làm con gái buồn.
Con bé tiều tụy quá, mặt cứ thất thần nhìn tôi rõ lâu mới nhận ra mẹ. Người nó ốm nhom, da xanh rớt, tâm trí không được bình thường nữa, mặt vẫn còn mấy nốt tím.
Vì muốn con được nuôi dạy tốt nhất nên vợ chồng tôi chỉ sinh một cậu con trai. Do công việc của chúng tôi thường xuyên phải đi công tác nên mọi việc trong nhà giao phó hết cho người giúp việc.
Khi tới gặp, chồng cũ ngỏ ý muốn cho con gái tôi căn nhà khi kết hôn. Tuy nhiên, chồng cũ còn đưa ra một điều kiện.
Ly hôn 15 năm rồi. Tôi năm nay 60 tuổi và đã quá quen với cuộc sống một mình, cũng không còn chút tình cảm nào với chồng cũ.
Cảnh tượng trông thấy khiến tôi xấu hổ và nhục nhã vì những gì mình đã nói với chị dâu.
Nhưng người ta vẫn nói đàn ông có tiền thường ngoại tình. Tôi dù cố gắng chẳng thoát khỏi cám dỗ, bạn bè rủ rê nên tôi ra ngoài "bóc bách trả tiền".
Sau cơn nóng giận mất khôn, suýt nữa thì tôi đánh mất người đàn ông tử tế nhất cuộc đời mình.
Tôi còn biết phải làm gì nữa đây?
Chồng ngoại tình, tôi đau khổ nhưng vì con mà gượng dậy tìm cách để giữ gia đình.
Tối qua, tôi mở món quà mẹ kế tặng. Và rồi nguyên cả đêm, tôi mất ngủ, day dứt mãi.
Chồng tôi vội dìu bố vào nhà, pha cho ông ly nước cam. Nhìn bố gầy gò, tôi buồn đến nặng trĩu.
Những lời chị dâu nói quá thẳng thừng nhưng rất đúng làm tôi tỉnh ngộ.
Tôi không ngờ đêm tân hôn của mình lại là thảm họa gây ám ảnh cả đời.
End of content
Không có tin nào tiếp theo



























