Tìm kiếm: Bố-mẹ-tôi
Nghe những lời chồng nói, nước mắt tôi ứa ra không kiểm soát được. Tôi không biết phải làm gì bây giờ nữa.
Nhìn người phụ nữ đó rẽ vào một căn nhà cấp 4 cũ nát ở ngoại ô, tôi chết lặng, sau đó tôi nhìn thấy anh, người yêu cũ của tôi ra đón với dáng vẻ lộ rõ sự mệ mỏi.
Tôi thật không ngờ anh lại có dã tâm làm chuyện như thế với tôi, nếu chẳng phải đêm nay tôi tình cờ nghe được thì có lẽ.
Tôi nhìn thấy cậu ta cũng hốt hoảng không kém. Nhưng có điều bây giờ, cậu ta cũng đã khác so với ngày trước rất nhiều.
Vợ tôi hét lớn thất thanh rồi đùng đùng đòi ly dị khiến đêm tân hôn của vợ chồng lại thành một điệp khúc giải thích và xin lỗi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại rơi vào cảnh này, thực sự bây giờ tôi không biết phải đối mặt sao nữa.
Lúc khó khăn ở chung với bố mẹ thì không sao, có điều kiện mua nhà riêng thì anh bắt đầu hư hỏng.
Tôi cứ ngỡ rằng mẹ chồng thương tôi, thông cảm cho tôi thật... hóa ra là vì lí do khác.
Dù luôn miệng gọi anh là chú nhưng trái tim tôi cứ thổn thức khi được ở gần anh, thấy anh nhìn mình chăm chú.
Tôi lo lắng vô cùng, giờ thật sự không biết nên góp ý với mẹ chồng như nào nữa, cứ thế này tôi thấy lo cho con lắm.
Nhìn mẹ chồng ngồi chễm chệ ngay trước sảnh cưới cùng với thùng tiền mừng cưới mà tôi nghẹn họng.
Chứng kiến cảnh bạn gái cắt vào tay và biết sự thật về những bức ảnh, tự dưng hảo cảm của tôi về cô ấy vơi bớt đi rất nhiều.
Tôi giải thích thế nào anh và mẹ cũng không nghe, còn đuổi tôi ra khỏi nhà, nói tôi không xứng đáng với nhà anh.
Tôi chỉ ước giá như cô ấy khùng lên, mắng chửi tôi, đập phá hay làm gì cũng được, đằng này cô ấy chỉ biết khóc lóc và yếu đuối.
Tôi sững sờ, cảm giác thất vọng tột độ vì những gì mình nghe được, thật không ngờ bấy lâu nay vợ lại có suy nghĩ như thế.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































