Tìm kiếm: Chồng-tôi
Nhìn phần váy rách, dơ bẩn của con gái, tôi ôm chặt con mà nước mắt tuôn ròng ròng.
Mặc cho con gái can ngăn, vợ chồng tôi vẫn quyết tâm bán nhà để đến sống cùng con trai.
Khi nhìn thấy tôi, anh ta còn dụi mắt chắc không tin vào chính mình.
Tôi quả thực rất ấm ức nhưng cũng chỉ im lặng cho qua.
Sau cưới, vợ chồng tôi đi thuê trọ 2 năm. Sau thấy sức khỏe mẹ tôi yếu, anh trai tôi ở xa nên tôi thuyết phục chồng dọn về sống chung với ông bà cho tôi tiện chăm sóc các cụ.
Tôi hỏi lý do vì sao bố làm vậy. Ông chỉ bình thản nói “con gái lấy chồng như bát nước đổ đi”.
Tôi thực sự không muốn nhớ lại khoảng thời gian khi ở cữ vì nó chất chứa nhiều nỗi buồn.
Đồng lương ở quê thấp nên hai vợ chồng bàn nhau gửi con ở nhà cho mẹ chồng trông rồi lên thành phố kiếm việc làm để sớm ngày trả hết nợ. Hai vợ chồng làm việc cật lực suốt 5 năm mới trả hết nợ cho gia đình.
Đến nay sau 9 năm có con rể, cô Mai tự tin khẳng định con rể “trên cả tuyệt vời”.
Từ hôm biết vợ bị bệnh, chồng luôn ở bên chăm sóc chu đáo cẩn thận. Nhìn anh râu tóc mọc dài, không thiết tha chăm sóc bản thân mà tôi thấy xót xa.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng lần nào cũng vậy khiến tôi không khỏi nghi ngờ.
1 tuần trước, tôi phát hiện con có bạn trai và đưa cậu ấy về phòng chơi. Tôi khuyên can con không nên yêu mà lo học hành, nhưng con không nghe còn cãi lại.
Cuộc sống hôn nhân mới của tôi đang bất ổn, thế mà chồng cũ lại kéo tôi vào tình huống khó đỡ.
Liệu với lời đề nghị này, tôi có nên đồng ý?
Tôi cố gắng chống chọi, gồng gánh để con gái không phải lo lắng. Nhưng sâu thẳm, tôi rất đau đớn.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


























