Tìm kiếm: Chuẩn-bị-cưới
Tôi yêu anh suốt 4 năm đại học, ra trường 2 năm vật lộn kiếm việc, dù rất nhiều khó khăn nhưng tình yêu hai đứa lúc nào cũng thật đẹp. Khi công việc của hai bên đã tạm ổn thì chúng tôi quyết định tiến đến hôn nhân.
Hành động của anh trai trong những ngày chị dâu nằm viện khiến gia đình tôi không thể bênh vực được.
Mỗi lần nằm ngủ ở căn phòng đó, em lại nổi hết da gà.
Tôi mặc kệ những lời chồng nói, ôm tiền đi thẳng ra ngân hàng. Chồng tôi hét lên giật giọng: "Cô mà không đưa thì tôi ly hôn".
Tôi bảo mới thử que, bà giục con trai đưa đi khám liền. Ngay hôm sau mẹ anh chủ động liên lạc với bố mẹ tôi hẹn ngày lên nhà nói chuyện người lớn.
Sau khi Duy nói ra sự thật, tôi rất đau khổ nhưng không muốn rời bỏ anh ấy trong lúc này.
Dòng tin nhắn gửi đến như cú đòn chí mạng vào tình yêu và niềm tin của em. Em kiên quyết hủy hôn dù bị mọi người ngăn cản.
Sau vài câu chào hỏi, em chồng cũ đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm. Nhìn con số 1 tỷ 500 triệu mà tôi choáng váng.
Trái đất tròn lắm, anh ta tưởng cắt đứt mọi liên lạc thì mọi chuyện sẽ chấm hết sao?
Quen nhau nửa năm, chúng tôi kết hôn. Sở dĩ chồng bằng lòng ở rể nhà tôi là vì tôi là con gái duy nhất của bố mẹ.
Mẹ chồng ban đầu yêu cầu tôi không được nấu mâm cơm vượt quá 50 nghìn/ bữa. Thế nhưng, tới lúc tôi nấu toàn món đạm bạc thì bà lại kêu ca, chê trách.
Tôi mặc kệ những lời chồng nói, ôm tiền đi thẳng ra ngân hàng. Chồng tôi hét lên giật giọng: "Cô mà không đưa thì tôi ly hôn".
Chồng bóc tôm cho tôi ăn giữa đám cưới, mẹ chồng bĩu môi chê một câu khiến bố tôi bình thản nói: "Không nhận con rể!"
Không rõ việc này sẽ kết thúc như thế nào, nhưng đó cũng là bài học cho những cặp đôi chuẩn bị cưới cũng như đã kết hôn.
Từ ngày yêu N, tôi mất hết tự do, bạn bè cũng lần lượt rời bỏ tôi mà đi. Bởi N luôn chê bai coi thường đám bạn của tôi, trong mắt cô ấy họ là những kẻ nghèo hèn, không xứng làm bạn. N không muốn về nhà tôi chơi vì sợ bẩn và nghèo.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
























