Tìm kiếm: Chồng-em
Đến lúc em lên xe rồi bố vẫn cứ bám theo ra, em tưởng mình quên thứ gì nên hỏi vội: “Con quên gì hả bố?”. “Không… không quên nhưng bố bảo cái này”.
Chồng tôi rất thương em trai, anh ấy luôn cảm thấy áy náy lo lắng cho em trai đang phải sống nghèo khó thế nên anh đã bàn với tôi cho em một miếng đất xây nhà. Thật không ngờ.
Em biết bố chồng muốn tốt nhất cho con dâu, không muốn con dâu còn trẻ mà phải chôn vùi tuổi xuân sau khi mất chồng, nhưng em cũng không thể bỏ ông tàn tật sống 1 mình được.
Đêm đầu trong viện, em đau vết mổ không bế con được. Con em thì quấy, thằng bé khóc ngằn ngặt nên ông nội phải bế cho cả đêm. Nhiều người thấy lạ mới hỏi bố và bà nội đâu sao không đến.
Hôm nay là ngày em quay trở về nhà sau 10 ngày đi chăm mẹ chồng. Vừa mở cửa, em đã giật mình với cọc tiền trên bàn. Chồng em đoán được ý vợ, anh nhanh miệng nói: “Mẹ vừa nhờ người gửi tiền lên cho em đấy, bà muốn em bất ngờ”.
Thấy em mua cho mẹ đẻ chiếc áo dạ, mẹ chồng em liền nhăn nhó. Bà bảo: “Đã ở nhà ăn bám chồng còn không biết điều. Nhà cô khó khăn lắm à? Như thế này thì con tôi đi làm cả tháng cũng chẳng đủ cho cô ở nhà tiêu xài”.
Có chị em nào sắp ly hôn mà lại tái hợp với nhau nhanh chóng như nhà em không? Nghĩ lại em vẫn thấy phì cười về điều này cả nhà ạ.
Lúc ở bữa tiệc, em sốt ruột nên chẳng thể cười nổi. Vậy mà mẹ chồng em còn mỉa mai: “Tươi cái mặt lên con”.
Hôm nhà trai đến ăn hỏi, họ đặt lễ đen 20 triệu. Vậy mà mẹ em vẫn chưa thấy hài lòng. Bà bảo thời buổi giờ, 20 triệu chẳng đủ để đi một chuyến du lịch.
Hôm nào chồng em cũng dậy từ 5 giờ sáng đi mua, đến 7 rưỡi mới về. Anh bảo quán ấy đông khách nên phải đứng chờ lâu. Chồng nói sao thì em nghe vậy, còn thấy thương chồng.
Chồng em quá ưu tú và có thể lựa chọn những cô gái vừa có sắc vừa có tài hơn em. Vậy mà anh lại chọn em, một người xuất thân bình thường, không hề môn đăng hậu đối với gia đình anh.
Hôm ấy em đi qua, cô hàng xóm vô tư nói: “Bây giờ con gái không như ngày xưa. Hồi ấy nhà cô phải cưới nhau mấy năm với có con. Chứ ai như bọn trẻ các cháu”.
Vậy mà mẹ chồng em lại nhìn thấy rồi sang chỗ ngồi của thông gia để trách cứ. Đến nỗi bố em nóng mặt và nói với em: “Con bảo con rể đừng làm thế, bà thông gia không thích như vậy đâu”.
Anh bảo đang đi đào vàng ở miền trong. Đợi sau này khi kinh tế khá lên, anh sẽ về rồi mua nhà, đón vợ con đến ở cùng. Em nghe chồng nói bùi tai nên ròng rã 6 năm trời ở vậy nuôi con.
Thú thật mâm cơm ấy rất nặng vì đầy ắp thức ăn. Trong khi người em nhỏ loắt choắt. Vì thế vừa đi được mấy bước, em đã vấp rồi té ngã, bát vỡ đường bát, đũa văng đường đũa.
End of content
Không có tin nào tiếp theo





























