Tìm kiếm: Gào
Bức thư được mang tên: “Tôi vẫn nghĩ về cô ấy hàng ngày” được đăng tải trên một blog cá nhân, và sau đó được dịch và chuyển tải đến nhiều quốc gia khác, giúp cho hôn nhân của nhiều người được vực dậy một cách thần kì.
Vợ tôi hiền lành, dịu dàng bao nhiêu thì cô bạn thân lại trơ trẽn, vô duyên bấy nhiêu. Đến nhà tôi mà cô ta cứ mặc sức hớ hênh như nhà mình vậy.
8 năm hôn nhân không bằng vài ba phút bốc đồng nhưng chồng chẳng thể ngờ, việc tôi bảo anh ta làm khi đồng ý ly hôn lại khiến anh ta sợ hãi đến thế.
Anh mở tiệc mừng vợ xuất viện về nhà có vẻ khoa trương bày vẽ nhưng cũng cho thấy tấm lòng của anh đối với vợ.
Đêm tân hôn của chúng tôi không có những nồng nàn say đắm nhưng chắc chắn là cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.
Tôi giận điên người, hỏi chị tại sao chăm mẹ chồng ốm mà chị mang cháo loãng thế này. Mẹ đang ốm, không bồi bổ được những thứ đắt tiền thì thôi, ít nhất cũng phải ăn uống cho đủ chất. Vậy mà mẹ tôi cũng không nói gì...
Tôi nghe mà ngạc nhiên. Rõ ràng trước đó vợ vẫn bình thường. Chỉ sau khi nghe bố mẹ nói chuyện xây nhà thì mới lăn đùng ra. Càng nghĩ càng khó hiểu nên nhân lúc còn 2 vợ chồng với nhau, tôi hỏi thẳng vợ chuyện đó. Lúc này, vợ vừa tỉnh lại, cô ấy khóc.
Đây là thành phố chứ có phải ở quê đâu, bà phải tự biết ý chứ.Tôi kéo tay bà ra 1 góc vắng, giận dữ ném gói xôi vào thùng rác, mặc cho bà ngơ ngác. Rồi tôi mắng bà té tát, rằng làm vậy mất mặt tôi, họ hàng đánh giá.
Quên cả lời chồng dặn, tôi lấy chiếc hộp xuống và mở ra xem thì phải choáng váng thấy bên trong toàn vàng là vàng.
Hóa ra là một tuần qua anh không về quê nội, mẹ chồng cũng vào hùa nói dối con dâu giúp con trai.
Nhưng lạ là chồng tôi chỉ mang cất đồ của con đi, hành lý của tôi vẫn để giữa phòng khách. Người phụ nữ kia thì cứ bế con trai tôi mãi không chịu buông.
Hưng đưa bạn gái lâu năm về quê giới thiệu với gia đình. Nhưng buổi ra mắt nhanh chóng trở thành cơn ác mộng, Liên cầm con dao gọt hoa quả đòi tự vẫn….
Không chỉ tôi khóc mà nhiều người phụ nữ phía dưới hội trường đã dùng tay gạt nước mắt.
Nhà nghèo có nhiều cái khổ lắm, đến ngay cả việc mình lấy ai cũng phải rón rén, lo lắng. Tôi cũng muốn bản thân mình được phát triển, kiếm thật nhiều tiền để bố mẹ, em trai được nhờ cậy. Nhưng cuối cùng, tôi cũng chỉ có thể làm công việc tại một xưởng may.
Bước ra ngoài thấy con gào khóc với đôi tai dính máu, tôi chưa kịp định thần đã bị mẹ chồng tặng cho cái tát trời giáng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































