Tìm kiếm: Gọi-điện
Quân nóng nảy mắng tôi khi thấy mẹ chồng phải vào bếp. Nhưng nghe giọng điệu của anh, tôi đoán chừng chồng đã nghe sự việc từ một phía nên mới vậy.
Vợ chồng tôi đưa mắt nhìn nhau, không ngờ em chồng lại thốt ra câu nói đó.
Tôi cứ chì chiết vợ vì đã để mất nhẫn cưới, kỉ vật thiêng liêng. Nào ngờ sự thật lại quá đỗi cay đắng đến thế.
Nhiều đêm thấy mẹ chồng vừa gọi điện cho con gái vừa khóc, tôi cũng thông cảm nhưng thái độ thay đổi đến chóng mặt của bà vẫn khiến tôi không thể tin được.
Tôi cứ nghĩ 400 triệu kia là cho không, vậy mà mẹ vợ còn nỡ cầm tiền hàng tháng con gái gửi về. Sau chuyện này, sự tôn trọng của tôi dành cho bà vơi đi vài phần.
Tại sao chồng lại nói dối trắng trợn để tôi phải bỏ việc, vội vã về quê thế chứ?
Vì bà ngoại về quê nên chồng tôi đành phải gọi điện nhờ bà nội lên thành phố chăm sóc con chúng tôi.
Thường thì tôi vẫn thấy chị em bảo ân hận khi lấy chồng xa vì vất vả, vậy mà tôi lại ân hận khi lấy chồng gần sau vài tháng cưới vì lý do chẳng thể ngờ đến.
Lúc ấy, tim em như đứng lại. Nhưng mẹ chồng chị thì đủng đỉnh đi xuống nói: "Có gì đâu mà cháu phải la toáng lên".
Chúng tôi từng sống khổ không sao nói hết, với những ngày trong nhà không còn một hạt gạo mà nhà chồng thì thờ ơ mặc kệ. Vậy nhưng 8 năm sau, họ lại phải từng bước lấy lòng tôi.
Tôi không ngờ, không bao giờ ngờ tới mẹ mình lại có cảnh sống như vậy ngay tại chính nhà con gái mình.
Tôi bực vô cùng. Mới chăm cháu có một năm mà mẹ chồng tôi đã thay đổi đến vậy.
Sau 20 năm, cuối cùng chồng tôi cũng chấp nhận sống cùng mẹ. Nhưng không ngờ sự thật phía sau lại đầy toan tính như thế.
Chứng kiến con rể bán hết đồ đạc tìm cách chạy chữa cho vợ, rồi đi lại chăm sóc bố mẹ vợ chu đáo suốt 4 năm qua nên bố tôi thương anh lắm. Có lẽ vì vậy mà ông mới đưa ra đề nghị đột ngột này.
Nhìn cái túi chứa đầy tiền mặt, cả gia đình tôi vô cùng lo lắng, không hiểu chuyện gì sắp xảy đến nữa đây.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























