Tìm kiếm: IDC
Đàn bà ở đời, đau đớn, ghen tuông, mệt mỏi cũng chỉ vì hai chữ “sợ mất”. Sợ không giữ được nên không được buông dù tay đã mỏi nhừ rướm máu. Sợ đánh mất nên luôn phải giữ bên mình, dù là một trái tim đã cạn nghĩa cạn tình.
Suy nghĩ trằn trọc nhiều đêm liền, tôi quyết định sẽ cho vợ một cơ hội để sửa sai và chấp nhận cô ấy là một người vợ danh chính ngôn thuận. Tôi nghĩ, tha thứ cũng chính là liều thuốc cứu vãn hôn nhân.
Sau đó, tôi phải làm đủ việc để trang trải cuộc sống, lo toan và duy trì gia đình của mình. Sáng sớm, tôi phải đến trường học phụ bán ở căn-tin, đến trưa thì phụ việc nhà.
Chưa tròn 1 tháng ngày chị tôi mất thì tôi đã nghe một tin động trời về anh rể. Người hàng xóm cạnh nhà chị tôi thì thầm kể với tôi rằng cứ tối đến là cô ấy lại thấy một người phụ nữ lạ trong nhà chị tôi.
Bao ấn tượng tốt của tôi về bà bỗng dưng mất sạch. Sau khi biết bí mật của mẹ chồng, không biết sau này tôi phải đối mặt với bà như thế nào đây.
Sau khi ly hôn chồng, tôi nuôi con còn Quân nhận chu cấp. 2 năm sau, tôi tình cờ gặp lại người chồng cũ. Thật ra sau này ly hôn chồng, tôi đã dần bình tĩnh lại, cũng đã suy nghĩ thông suốt, nhẹ nhàng hơn. Chúng tôi gặp lại chỉ hỏi han có lệ, tôi buột miệng hỏi chồng cũ.
Sau khi ăn uống cùng nhân tình xong xuôi, đưa cô ấy về tận nhà, tôi mới chịu về nhà. Khi vừa về đến, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ vợ. Bà nói vợ con tôi bị tai nạn và đang được cấp cứu ở bệnh viện. Tôi choáng váng, nhanh chóng cúp máy và chạy đến bệnh viện.
Sau khi nói chuyện với cô gái kia tôi mới biết cô ấy cũng bị chồng tôi lừa. Anh nói với nhân tình là đã ly hôn với vợ.
Nghe những lời của chồng, tôi cũng nản lòng. Tuy nhiên, khi đã muốn buông xuôi thì bác sĩ báo tin vui, đúng là ông trời không phụ lòng người. Tôi vô cùng vui mừng vì nỗ lực của vợ chồng tôi đã được đền đáp. Nhưng ngược lại, anh bắt đầu thay đổi.
Tôi đã chọn làm mẹ đơn thân, và khi đứng trước mặt anh lúc này tôi thật sự thấy e ngại. Tôi không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của anh.
Khi đó bầu trời trước mặt chị như sụp đổ. Nhưng chị vẫn cố gắng kìm nén cơn giận, âm thầm tính kế trả thù đôi gian phu dâm phụ này. Một tuần sau, chị gọi lại số điện thoại đó và hẹn nhân tình của chồng ra ngoài nói chuyện.
Anh ta không ngại ngần hỏi chuyện lập gia đình của tôi. Tôi thẳng thắn nói không còn tin vào đàn ông nữa. Rồi anh ta xung phong lên hát góp vui cho đám cưới, còn mời tôi đi lên cùng.
Từ sau khi sinh con, tôi thường xuyên nổi giận với chồng. Chắc vì tôi nhỏ hơn chồng nhiều tuổi, lại chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm vợ, làm vợ. Cũng may Bình vẫn luôn hiểu cho tôi, anh chưa bao giờ ngừng yêu thương và quan tâm đến vợ con.
Thời gian nửa năm gần đây, gia đình Lý khốn đốn vì bố làm ăn thua lỗ, mẹ cô thì mắc bệnh ung thư giai đoạn đầu. Tiền bạc trong nhà cõng nhau ra đi dần dần, thậm chí gia đình cô phải bán nhà rồi ở thuê.
Lòng tôi rối như tơ vò. Tôi lờ mờ hiểu chuyện thì bà nói “Mẹ xin con hãy để cho mẹ có cơ hội làm trách nhiệm của một người mẹ mà bấy lâu nay mẹ không làm được. Xin con hãy để mẹ bù đắp cho con.”.
End of content
Không có tin nào tiếp theo