Tìm kiếm: Sinh-con
Việt muốn khóc mà cũng không thể khóc nổi nữa, không hẳn là nỗi đau, mà là một sự sỉ nhục quá lớn đối với anh khi kết quả xét nghiệm ADN của hai cậu con trai “quý tử”, một với vợ, một với bồ đều cho thấy anh chẳng có bất kỳ sự liên quan nào.
Khi biết được hình ảnh thật của người yêu, tôi rất sốc nhưng sau đó bình tĩnh lại tôi thấy chuyện làm đẹp là nhu cầu rất chính đáng của chị em nên cũng chấp nhận.
Sau buổi ra mắt, bố mẹ tôi họp gia đình rồi đòi đến nhà bạn trai "giả" của tôi để bàn chuyện cưới hỏi.
Thấy cô bé đi một mình tôi liền bám theo sau, xem mẹ của bé là ai mà lại sinh ra đứa con giống vợ cũ của tôi vậy. Đi chừng được 1km thì con bé dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nhìn cũ nát.
Cường hơn Vân 14 tuổi. Nhưng so với tuổi thì Cường khá trẻ, phong độ, khuôn mặt đẹp trai, tính tình cởi mở. Sau một thời gian dài theo đuổi mà Vân vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát.
Trước hôm đăng ký kết hôn, tôi bất ngờ nhận được cuộc điện thoại của Nhàn. Cô ấy nói biết được tôi sắp lấy vợ nên muốn gặp tôi một lần cuối cùng.
Từ khi lấy nhau tới giờ tôi luôn tự tin mình là người hiểu chồng nhất. Cho đến khi anh ta ngoại tình… tôi mới biết mình đã quá sai lầm.
Kết hôn, phần lớn điều mà tôi gặp đều là đau khổ, vậy mà trước đó tôi bị “ảo tưởng” sẽ hạnh phúc lắm. 25 tuổi lập gia đình, 34 tuổi mới được có cảm giác làm mẹ là như thế nào.
Vợ bảo con bé là hàng xóm của cô ấy, bố mẹ đã mất, phải sống bằng sự cưu mang của cả làng. Thương nhỏ quá nên muốn đưa về nuôi và giúp vợ chồng tôi những việc vặt trong nhà.
Ngày xuất viện, chỉ có tôi với cô bạn thân, không thấy bóng dáng của bạn trai. Tôi đau lắm nhưng qua biến cố lần này cũng biết được bản chất thật của anh ấy.
Nhìn ngôi nhà nhỏ xíu cũ kỹ là tôi biết cuộc sống của cô bạn không giàu có gì. Gặp lại tôi cô ấy có vẻ rất ngạc nhiên và mừng rỡ, chúng tôi ôn lại rất nhiều chuyện cũ nhưng Loan không muốn nhắc một chút nào về cuộc sống hiện tại.
Cho đến khi chuẩn bị đăng ký kết hôn, Hiếu bất ngờ nói thật là đã qua một đời vợ và có 2 đứa con. Khi đó tôi sốc thật sự và đã khóc suốt một tuần.
Tìm mãi không thấy ngôi nhà cấp 4 của bố, tôi phải hỏi thăm một người đi từ trong ngõ ra. Để rồi khi bác ấy chỉ vào ngôi biệt thự 2 tầng sừng sững trước mặt khiến tôi sốc vô cùng.
Hai đứa đang ngồi nói chuyện với nhau, tôi bất ngờ nghe tiếng động trong cánh tủ khép hờ.
Người anh trai của tôi tuy rằng nói không được giỏi, nhưng khi thấy đứa em gái của mình trở thành mẹ, anh không khỏi đỏ mắt và ôm lấy đứa cháu của mình. Anh trai như quay lại khoảnh khắc gặp tôi lần đầu tiên khi anh mười bảy tuổi.
End of content
Không có tin nào tiếp theo































