Tìm kiếm: Tân-hôn
Tôi lập cập ngồi dậy mặc quần áo. Đã đến nước này cũng chẳng thể giấu giếm thêm được nữa về quá khứ của mình.
Nghĩ kỹ thì Oanh chẳng có khuyết điểm gì ngoài việc ngành nghề không mấy hay ho kia. Lời cầu hôn đã nói ra, tôi cũng đành tặc lưỡi cưới cô ấy luôn vậy. Đằng nào thì tôi cũng chán ngán tình yêu rồi, sau khi bị phản bội cay đắng.
Chồng tôi lao ra, nhìn thấy cô ta thì mặt cắt không còn giọt máu.
Hóa ra vợ để món đồ ấy dưới gối nhằm mục đích uy hiếp và dọa dẫm chồng chớ dại mà nghĩ đến chuyện phản bội vợ.
Đêm ấy Trí về muộn. Anh nhẹ nhàng vào phòng ngủ, không bật đèn vì sợ đánh thức vợ dậy. Nhưng khi anh mở cửa phòng ngủ ra, trong ánh đèn ngủ mờ ảo, nhìn cảnh tượng trong phòng mà anh sững sờ hóa đá.
Sau khi tôi lên tiếng, cô ta biết người nghe điện thoại không phải bạn mình nên lập tức cúp máy. Tôi lay vợ dậy, nói thẳng mình đã nghe cuộc điện thoại kia và yêu cầu cô ấy một lời giải thích.
Người mở cửa là chị dâu, chị hầm hầm tức giận chỉ vào anh tôi mắng xối xả.
Nhà tôi lúc này không khí u ám và đáng sợ vô cùng, nhìn trước mắt chỉ thấy tăm tối chẳng biết đâu là đường ra.
Đêm ấy tôi phải viện cớ trong người khó chịu để khất anh đêm tân hôn đến ngày khác. Thấy chồng cuống quýt hỏi thăm, quan tâm mình mà tôi lại càng khiếp hãi. Tôi phải làm thế nào đây, cũng không thể cứ khất lần mãi được.
Anh bảo, mẹ anh quan trọng chuyện này lắm, nếu không làm vậy, sau này tôi khó lòng mà sống yên được.
"Trong suốt quá trình trưởng thành của con mình hình ảnh bố nó mờ nhạt đến nỗi con mình nhìn thấy bố là khóc theo hàng xóm còn hơn theo bố", cô vợ tâm sự.
Tôi quay sang nói với chồng: "Em sẽ nghĩ lại chuyện kết hôn". Chỉ có vậy, chồng tôi tát tôi trước mặt rất nhiều người...
Cầm những quả trứng muối trên tay, tôi vừa giận vừa buồn chính chồng mình.
Tôi tức quá, tạt luôn ly nước ngọt vào mặt chồng rồi bỏ lên phòng.
Chồng tôi còn cấm tôi hé răng với bất cứ ai.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























