Tìm kiếm: bố mẹ chồng
Bạn trai tôi cũng yêu cầu tôi chiều ý bố mẹ anh là nên dọn về ở cùng luôn, đằng nào cũng làm dâu con trong nhà. Tôi không đồng ý vì hai gia đình cũng chưa gặp mặt nhau, ở vậy vừa mang tiếng mà nhỡ chuyện không thành thì có khác gì tôi đã một đời chồng.
Mẹ anh quyết định mọi thứ, từ việc tôi sinh con ở đâu, cho đến nuôi con như thế nào, ngày bú mấy lần.
Về nhà chồng tôi làm đủ việc, từ nấu nướng cho đến đi chợ, quét dọn nhà cửa, còn về nhà tôi chồng chỉ nằm dài xem tivi.
Chồng đọc trộm tin nhắn, bịa đặt rằng tôi muốn bỏ nhà theo trai, đánh tôi từ phòng ngủ ra tới ngoài sân.
Tổ chức đám cưới hoành tráng, nhưng bố mẹ chồng không muốn cho chúng tôi đăng ký kết hôn...
Nhìn chồng giận dữ trong bất lực rồi quay mặt vào tường mà tôi thương anh vô cùng, song cũng chẳng giúp được gì cho anh.
Có phải chị chồng tôi ích kỷ đến mức độc ác không? Chẳng nhẽ vì chị ế mà chị muốn em mình cũng không được yêu đương? Có phải chị muốn vợ chồng tôi ghét bỏ nhau thì mới hài lòng? Tôi phải làm gì với bà giặc bên Ngô này đây.
Tôi lấy chồng được 4 năm mới sinh được đứa con trai đầu lòng. Chẳng phải nói vợ chồng và gia đình hai bên đều vui lắm. Ngày tôi sinh xong, vừa từ viện về, bố mẹ chồng tôi đã làm luôn 30 mâm cỗ để ăn mừng đứa cháu đích tôn mà họ mong ngóng bao lâu nay mới có được.
Vì áp lực gia đình, con cái, chồng quay về với tôi, nhưng trong lòng anh vẫn chưa quên được người tình.
Cô ấy hùng hổ đòi ra ở riêng, lý do là cô ấy muốn tự do. Vợ tôi nói từ hồi làm dâu đến giờ, cô ấy ngoài mặt ra vẻ bình thường nhưng thực ra vô cùng stress vì không được phê bình, trách móc, giận dỗi hay nói xẵng một câu với chồng.
Hồi đang yêu, mỗi lần đi chơi, người yêu tôi đều phải xin tiền mẹ. Khi lấy vợ, chồng tôi cũng không có đồng nào vì mọi thu nhập đều để mẹ giữ hộ.
Lấy chồng được mấy năm, có lẽ điều khiến tôi hạnh phúc nhất chính là việc có bố mẹ chồng rất tâm lý, sống thoải mái và coi tôi như con ruột.
"Chồng em nhìn mẹ đuổi vợ đi và không nói gì. Em thất vọng lắm, quyết định không thèm nín nhịn hay kiêng nể gì chồng nữa...", người vợ chia sẻ.
Đến cuối cùng chị cũng có thể buông tay khi đủ đau.
Chúng tôi đau vì nỗi đau mất chị nhưng còn nỗi lo lắng về thằng cháu rồi không biết sau này sẽ ra sao, chồng tôi có ngỏ ý nhận nuôi nó làm con, tất nhiên ở bao lâu nay có tình cảm rồi nên tôi cũng không từ chối.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































