Tìm kiếm: bữa-cơm
Bữa ăn hôm ấy tôi cực kỳ xấu hổ và chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
Tôi chạy ra mở cổng cho hai người, nhưng vừa thấy chị dâu tương lai, tôi đã tái mặt vì quá kinh ngạc.
Tất cả các công thần đều không nhận ra ý đồ của Chu Nguyên Chương, ngoại trừ Lưu Bá Ôn.
Thương vợ nên tôi luôn tự dặn lòng mình, dù vợ có xấu thế nào cũng là vì sinh con cho chồng, không được phép làm tổn thương cô ấy. Phải luôn nói những lời động viên tích cực để cô ấy cảm thấy được yêu và tôn trọng.
Trước kia tôi còn thương mẹ chồng hiền lành nên cố gắng ở lại ngôi nhà này. Bây giờ thì tôi không còn gì để lưu lại đây nữa.
Rất có thể sau lần gặp mặt éo le này, bố tôi sẽ không bao giờ chấp nhận anh trở thành con rể.
Đến khi em dâu đi rửa bát, tôi gọi mẹ ra một góc và hỏi về số vàng em dâu đang đeo có phải của vợ chồng tôi không? Mẹ khẳng định đúng là của chúng tôi, do quá bí nên mượn để tặng em dâu cho mát mặt với bên nhà gái. Vì phía nhà gái họ cũng tặng nhiều vàng, nhà trai mà không có gì thì xấu mặt.
Cả ngày hôm ấy không hề có biến cố gì xảy ra, tôi vội hỏi bố bằng được lý do tại sao đuổi người yêu ra ngoài thì câu trả lời nhận về thật sốc óc!
Tôi cũng chỉ ước sau này sẽ gặp được một chàng trai vừa tốt vừa soái ca như anh rể mà thôi!
Tôi ngán ngẩm người vợ như cô lắm rồi, mở mồm ra là làm như vẻ mình tài giỏi lắm nhưng thực chất đến tiền đi chợ cũng phải ngửa tay xin chồng thì cao giọng làm cái gì.
Nghe đến thu nhập của Hoa trong một tháng mà cả nhà kinh ngạc, còn mẹ tôi không tin, cho là cô ấy làm màu.
Gia đình tôi có hai anh em trai, anh trai làm công nhân lương tháng chưa đầy 10 triệu đồng, còn tôi mở quán ăn rất đông khách nên thu nhập tương đối cao. Tôi đã xây cho bố mẹ được một ngôi biệt thự và sắm sửa đầy đủ tiện nghi.
Có phải tôi là kẻ khù khờ và mù quáng trong tình yêu không?
Vì bất đồng quan điểm nên chị dâu và bố mẹ tôi đang căng thẳng với nhau.
Tôi yêu chồng mình nhưng cũng khá sợ tính cách của anh.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
























