Tìm kiếm: của-mẹ
Suy nghĩ trằn trọc nhiều đêm liền, tôi quyết định sẽ cho vợ một cơ hội để sửa sai và chấp nhận cô ấy là một người vợ danh chính ngôn thuận. Tôi nghĩ, tha thứ cũng chính là liều thuốc cứu vãn hôn nhân.
Chưa tròn 1 tháng ngày chị tôi mất thì tôi đã nghe một tin động trời về anh rể. Người hàng xóm cạnh nhà chị tôi thì thầm kể với tôi rằng cứ tối đến là cô ấy lại thấy một người phụ nữ lạ trong nhà chị tôi.
Bao ấn tượng tốt của tôi về bà bỗng dưng mất sạch. Sau khi biết bí mật của mẹ chồng, không biết sau này tôi phải đối mặt với bà như thế nào đây.
Sau khi ăn uống cùng nhân tình xong xuôi, đưa cô ấy về tận nhà, tôi mới chịu về nhà. Khi vừa về đến, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ vợ. Bà nói vợ con tôi bị tai nạn và đang được cấp cứu ở bệnh viện. Tôi choáng váng, nhanh chóng cúp máy và chạy đến bệnh viện.
Lòng tôi rối như tơ vò. Tôi lờ mờ hiểu chuyện thì bà nói “Mẹ xin con hãy để cho mẹ có cơ hội làm trách nhiệm của một người mẹ mà bấy lâu nay mẹ không làm được. Xin con hãy để mẹ bù đắp cho con.”.
Không chỉ tôi khóc mà nhiều người phụ nữ phía dưới hội trường đã dùng tay gạt nước mắt.
Mẹ vẫn bê hoa quả vào phòng tôi rồi mới đi xuống nhà. Trước khi xuống bà đã nhìn thấy những điếu thuốc lá vứt bừa bãi đó là sản phẩm chỉ trong vòng 10 phút của anh từ khi vào phòng.
Nhìn thứ nằm trong giỏ xách, tôi á khẩu, sợ hãi đến mức ngất đi.
Chẳng lẽ lại nói chỉ vì 2 con ngan cuộc hôn nhân của chị tôi tan tành.
Chu Thanh Huyền khoe gia đình làm tiệc trước ngày "vỡ chum".
Tôi chưa kịp nói gì thì đã bị hứng trọn hai cái tát đau điếng của cô ấy. Sau đó cô gái lại khóc nức nở rồi bỏ đi. Tôi giận run người, đồng nghiệp bên cạnh có người nhìn tôi ái ngại khi nghĩ tôi phản bội bạn gái.
Sinh năm 1980, 44 tuổi nhưng người phụ nữ này đã có tổng cộng 44 người con. Nhiều người thắc mắc tại sao 44 tuổi có thể sinh 44 con, bí mật bên trong thật bất ngờ.
Tôi tên Dương, năm nay tôi 42 tuổi, có một người em trai nhỏ hơn tôi 8 tuổi tên Khải. Từ lúc tôi còn rất nhỏ, bố mẹ tôi đã bắt đầu buôn bán rau củ quả. Ngày đó bố mẹ tôi chủ yếu bán hàng ở chợ, thế nên hôm nào cũng không quản gió mưa đi làm, tuy rằng vất vả nhưng kiếm tiền khá nhanh.
Cảm thấy chẳng còn chuyện gì để nói nên tôi tạm biệt mẹ chồng cũ ra về. Câu nói kia, tôi chỉ nói ra hiện thực chứ chẳng có ý mỉa mai, mát mẻ gì bà. Nhưng nó lại thành công khiến bà tái nhợt mặt mũi.
Hôm đó tôi và chồng ra tòa lần cuối để nhận phán quyết ly hôn. Từ nay về sau sẽ là người dưng, tách biệt cuộc sống với nhau. Cực chẳng đã vì chịu đựng cảnh làm dâu bị ức hiếp mới ly hôn, nhưng tôi vẫn muốn trở về cùng chồng để cho con một gia đình đủ đầy.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

























