Tìm kiếm: không-muốn
Vừa về đến nhà, mẹ đã kéo em vào trong khoe món quà nhà thông gia vừa mang tới biếu mấy ngày trước, nhìn thấy mà em sốc nặng.
Là khi bố mẹ chồng nấu cơm xong chỉ gọi mỗi chồng tôi xuống ăn cơm.
Tôi quát chồng ầm ĩ khiến cả nhà náo loạn: "Anh định để cái nhà này sạt nghiệp hay sao?".
Vợ cũ đẩy tập hồ sơ qua phía tôi rồi thẳng thắn nói yêu cầu. Tôi ngồi nhìn đứa con nhỏ bên cạnh mình mà rối bời.
Nhìn cô ấy gầy và xanh xao quá, tôi cũng hơi giật mình. Nhưng hiện tại chúng tôi chẳng có liên quan gì đến nhau nữa.
Chỉ những lúc hoạn nạn mới biết chân tình, có lẽ bây giờ mẹ chồng tôi mới nhận ra điều đó.
Giữa vợ và chồng cần có những chia sẻ, những quan tâm và nhất là phải đáp ứng được cho nhau những nhu cầu, mong muốn. Nếu không chẳng sớm thì muộn hôn nhân cũng đi đến bờ vực.
Tôi thất vọng với con người của chị vô cùng. Nhưng càng bất ngờ hơn với thái độ của mẹ.
Dù "đầu lìa khỏi cổ" nhưng những động vật này không chết, thậm chí còn di chuyển, giao phối.. như thường.
Chồng tôi nói đó là nhà của bố mẹ mình, có "bị thần kinh" mới đi nhầm nhà. Nghe thấy chồng tôi nói vậy mọi người mắt sáng rực...
Tôi cứ nghĩ mẹ chồng đối xử chẳng tốt với mình. Không ngờ...
Bà cứ vậy nhẹ nhàng đi vào, ai ngờ vừa tới cửa phòng ngủ của Thu bà sững người nghe tiếng con dâu nói chuyện điện thoại với chồng.
Rồi trước sự ngỡ ngàng của chúng tôi, lái xe điều khiển xe đổ ụp bao nhiêu đồ xuống sân nhà chồng. Sau đó lập tức phóng đi mất dạng.
Không chồng không con, nhiều người cho rằng tôi chẳng có lý do gì bám trụ lại nhà chồng, thế nhưng tôi đã sống với bố mẹ chồng yên ổn suốt 10 năm nay.
Tôi nói có gì sai đâu mà cả nhà chồng trách móc, chồng còn quát tôi im miệng, dâu con biết cái gì mà nói. Nghe mà tôi ức tận cổ.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
























