Tìm kiếm: lao-vào
Một người đàn ông đầy toan tính như tôi lại có ngày rơi vào cái bẫy tình yêu thế này.
Là vợ chồng sống phải tin tưởng thương yêu lẫn nhau, chứ sống một nhà mà nghi ngờ nhau thì mệt lắm. Nhưng niềm tin của tôi đã thực sự đặt sai người.
Tôi không thể bị đuổi khỏi nhà chồng một cách oan ức và tủi nhục như thế được.
Cứ như lời anh nói tôi là loại con gái không ra gì đi thì thái độ của anh như vậy cũng là không chấp nhận được.
Dịp sinh nhật Quang, tôi đã nói dối chồng con rằng phải đi công tác để có một chuyến du lịch với người tình.
Dù chuyện đã xảy ra từ 1 năm trước nhưng tôi vẫn không thể chịu nổi sự lừa dối của chồng mình và chỉ muốn ly hôn mà thôi.
Sáng ấy, đúng giờ hẹn, Trang đợi bồ của chồng ở quán cà phê gần ngay công ty cô làm. Vừa bước tới nơi, ả vênh mặt hỏi.
Tôi bật điện lên rồi chết đứng khi thấy mặt hai người đang quấn lấy nhau trên ghế sô pha ngay giữa phòng khách mà chẳng chút sợ hãi.
Đến giờ tôi mới hiểu tại sao Trọng lấy tôi nhưng nhất quyết không đụng vào người tôi. Thật chua xót, thật đau lòng.
Được 1 tuần, con cứ khóc đòi bố, tôi lại không thể nói cho bố mẹ nghe về chuyện kia, sợ làm họ buồn lòng nên đành mang con về nhà rồi liệu tình hình. Thế nhưng khi vừa bước vào bên trong, tôi giật mình nghe thấy tiếng chồng mình gọi với ra từ nhà tắm.
Từ hôm ấy đến nay, ngày nào em cũng tránh tôi, tôi nghĩ mà thương em quá, không ngờ trái đất lại tròn đến vậy.
Tôi cũng không biết tại sao lại xảy ra cơ sự này nữa. Cả tuổi trẻ tôi học tập, làm việc, cống hiến... đến cuối cùng lại thành ra vô duyên như vậy.
Anh ấy cúi xuống sát tai tôi đề nghị tôi ra ngoài nói chuyện sau đó nắm tay tôi kéo đi. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò pha lẫn ghen tỵ.
Tôi chờ mãi không thấy vợ mình thay đồ xong nên đi tìm. Trước cửa phòng thay đồ, tôi nghe tiếng cô ấy khóc nức nở kèm theo một câu nói đủ làm tôi chết lặng.
Tôi thương chị quá. Ngày chị mặc váy cưới lại là ngày đau đớn nhất đời chị.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























