Tìm kiếm: mẹ-không
Mặc dù chúng tôi đón mẹ chồng lên để bà trông cháu giúp, thế nhưng sau 1 thời gian bà lại thẳng thừng từ chối: "Trông cháu không phải trách nhiệm của mẹ".
Nhớ đến nghề của em gái làm tôi thấy mình thật ngốc khi tin tưởng nhân cách của nó.
Nghe những lời nói đó của mẹ chồng, tôi tức quá nên nói lại rằng mẹ không nên xúc phạm con dâu như thế. Chỉ có vậy mà bà nhấc điện thoại lên rồi gọi điện luôn cho bố tôi. Bà còn bật loa ngoài để cho tôi nghe rõ.
Những tưởng mẹ chồng tương lai có ý tốt cho tôi chút tiền, vàng để trang trải đám cưới. Nào ngờ đâu, đề nghị của bà khiến tôi tức giận.
Tôi không ngờ mẹ chồng lại làm vậy. Càng khó xử hơn với thái độ của chồng tôi.
Tôi nức nở bỏ về nhà khi mẹ chồng hất tung mâm cơm tôi vừa đặt lên bàn thờ. Không thể tin bà lại làm thế, trước mặt rất nhiều người.
Cô gái kia thấy tôi thì sợ đến mức co rúm cả người lại, chân tay luống cuống không mặc nổi quần áo vào người.
Sau khi mua được nhà, tôi đã thuyết phục mẹ lên sống chung 1 thời gian để chăm cháu giúp. Thế nhưng Hương, vợ tôi luôn càu nhàu: "Mẹ chồng rất khó chiều, kén ăn. Anh xem thế nào mà góp ý...".
Những cơn nghén ngẩm, nôn ọe khiến tôi quá mệt mà phải xin nghỉ làm không lương ở nhà 1 tháng cho lại sức. Song chỉ được 1 tuần, tôi đã xin đi làm lại luôn vì không thể chịu nổi.
Tôi vừa đưa em bước vào cửa để ra mắt mẹ, nhưng vừa nhìn thấy cô ấy mẹ tôi đã ngất xỉu.
Tôi lặng người, cố tìm lý do bào chữa cho mẹ nhưng vẫn không sao chấp nhận được.
Vì quá nghèo khổ nên vợ chồng tôi không muốn con cái phải như bố mẹ, nên chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để kiếm nhiều tiền, nào ngờ.
Tôi bất ngờ nhìn anh. Còn anh bình thản nở nụ cười và yêu cầu một điều choáng váng.
Vợ chồng tôi đưa mắt nhìn nhau, không ngờ em chồng lại thốt ra câu nói đó.
Mẹ tôi bảo nhà vô phúc mới cưới phải cô con dâu "điếc", không thể đẻ được. Chị dâu tôi chỉ cười lặng lẽ rồi hỏi một câu đủ khiến chúng tôi tái mặt đi.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































