Tìm kiếm: mẹ-tôi
Tôi luôn cố động viên vợ: “Thôi em cố chịu đựng vài tháng nữa, khi nào xây xong nhà, bà về và vợ chồng sẽ được tự do”.
Đứa bé ấy đã được 4 tuổi, là con riêng của chị dâu và người yêu cũ.
Cỗ lại mặt cho anh chị, vậy mà chỉ có hai mẹ con tôi làm, vài lần tôi muốn lên phòng bảo chị dâu xuống làm cùng cho nhanh nhưng lần nào cũng bị ngăn cản.
Bố mẹ tôi nhìn nhau thở dài, không thể trách cứ được con dâu dù hành động "trả chồng" của chị ấy rất quá đáng.
Trong lúc nước sôi lửa bỏng, cả nhà tôi tìm khắp nơi không có nhóm máu phù hợp với mẹ thì chị dâu xuất hiện.
Tôi thất vọng với con người của chị vô cùng. Nhưng càng bất ngờ hơn với thái độ của mẹ.
Tôi không thể ngờ anh trai mình lại bênh vợ, mắng em mạnh miệng như thế.
Hóa ra có quá nhiều lý do đẩy chúng ta đến đỉnh điểm của nỗi đau và sự tuyệt vọng, để rồi như 'giọt nước tràn ly', ly hôn là điều không thể tránh khỏi.
Nghe chị dâu khóc mà người ngoài tưởng rằng tình cảm của mẹ chồng con dâu mặn nồng lắm.
Tôi uất ức thay cho mẹ nên lớn tiếng mắng lại, gây gổ ngay trong ngày tân gia của anh trai.
Tôi run rẩy định gọi cho anh trai thì chị dâu thều thào nói: "Đừng gọi anh Long, anh ấy sợ máu, chờ chị đến bệnh viện rồi gọi anh ấy sau".
Từ bệnh viện về, mẹ hỏi ý kiến tôi nhưng chính tôi cũng chẳng biết phải làm gì trong lúc này, giúp chị hay không giúp đây?
Tôi chắc chắn là chị ta, cái váy hoa quê mùa ấy nhìn là nhận ra ngay.
Khi chị tỉnh trách móc anh trai tôi là kẻ vô tình, nhẫn tâm. Nhưng anh trai tôi lạnh lùng nói không chấp nhận người vợ như thế.
Hành động phóng khoáng của chị dâu khiến cả nhà tôi bối rối vô cùng, mẹ tôi lưỡng lự không biết nên cầm hay không, còn anh trai thì...
End of content
Không có tin nào tiếp theo





















