Tìm kiếm: mẹ-tôi
Tự dưng đang yên đang lành, chồng tôi lại đưa ra đề nghị lạ đời như vậy?
Chẳng biết chuyện này nên cười hay nên khóc nữa mọi người ạ.
Sau nhiều lần nhìn bố mẹ đẻ bị mẹ chồng coi thường, tôi quyết định không nhịn thêm được nữa.
1 năm trước, ngày này là ngày đau thương nhất của gia đình tôi. 1 năm sau, lại là ngày tràn ngập niềm vui, sự hạnh phúc khôn tả.
Ông ấy bảo trong đám cưới sẽ tặng cho chúng tôi một ngôi nhà trị giá 8 tỷ, với điều kiện tôi để dượng ở quê trong ngày cưới. Nếu trái lời thì chúng tôi chẳng có gì hết.
Tôi giật mình thon thót không ngờ chuyện lại liên quan tới mình nên gần như nín thở lắng nghe, chỉ sợ bỏ sót chi tiết nào.
Đang khó chịu với chị dâu tương lai, tôi chợt nhớ đến mẹ con chị Nguyệt nên đã gọi chị ấy đưa con đến nhà tôi chơi. Một lúc sau, chị Nguyệt địu con đến trước mặt cả nhà và tự tin giới thiệu đây là đứa cháu đích tôn của bố mẹ tôi.
Lương tôi thì tháng nào cũng đưa cho vợ giữ hết mà việc lấy ra lại rất khó khăn. Lương bố mẹ tôi thấp, mà ngày nào cũng phải lo 2 bữa cơm cho các con thì quá tốn kém.
Tôi thương chồng nhưng không biết phải làm sao để mẹ tôi thôi giận anh. Bởi lỗi lầm của anh lần này là không thể tha thứ được.
Nghe những lời đó, tôi chao đảo không đứng vững. Còn chồng tôi kể từ khi nói ra bí mật của đời mình, anh cũng thể hiện rõ quan điểm.
Thấy tình hình ngày càng căng thẳng tôi bảo bà ngoại về quê, chứ ngày nào cũng nghe thấy những cuộc cãi vã của hai mẹ không cẩn thận tôi bị mắc chứng bệnh trầm cảm mất.
Chồng tôi trẻ con quá, anh luôn hành động bồng bột và chẳng bao giờ biết suy nghĩ cho người khác.
Chồng còn chỉ tay vào mặt tôi hỏi: "Nói, cô với nó đi lại bao lâu rồi? Nó đến giờ chưa lấy vợ có phải vì cô không?".
Mẹ chồng ôm chặt tôi mà khóc: “Sau khi làm đám cưới cho các con xong, bố mẹ chắc phải đi ăn mày mất”.
Đúng là khi hoạn nạn mới hiểu rõ lòng nhau. Và trên đời này chẳng ai tin tưởng được, kể cả chồng mình. Chỉ tiếc là bài học này tôi học được muộn quá.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

























