Tìm kiếm: người-con
Tối đó tôi lén lấy điện thoại của Khánh, mở phần tin nhắn lên thì anh đã xóa hết tin tổng đài. Tôi hoang mang nghĩ, nếu tin tổng đài thì cần gì phải xóa? Tôi bỗng nảy ra 1 ý, tìm trong danh bạ của Khánh.
Nghe anh khóc lóc van xin, nói ân hận vì đã bỏ tôi đi lấy vợ nhưng giờ anh đã ân hận rồi nên muốn tôi làm phù dâu làm tôi động lòng.
Nghe tôi nói xong anh mỉm cười sung sướng: “Vậy ra Giêng mình cưới luôn đi, kẻo bụng em ngày càng to lên đấy”. Tôi nghe mà kinh hãi không tin vào tai mình. Anh muốn nuôi con người khác, là kẻ “đổ vỏ” mà mọi người vẫn chế giễu.
Tôi thấy 1 cảnh tượng khác chưa từng thấy trong nhà anh, mẹ anh tươi cười còn bố anh đứng đó kẽ lau nước mắt.
Thế giới bóng đá nhìn nhận Sergio Ramos như gã đồ tể, người sẵn sàng tung ra những cú tắc bóng ác ý. Nhưng đằng sau vẻ bề ngoài bặm trợn ấy là cả một tâm hồn thi sĩ.
DNVN - Đội của NSND Tự Long bị mang về rất nhiều đồ nhưng liên tục bị tố 'ăn gian'.
Lần đầu tiên tôi được con gái dẫn vào nhà riêng của hai mẹ con chơi mà khựng lại vì thấy một thứ ở trên đầu giường.
Lam cười nhạt, 1 lúc sau cô đặt lên bàn cốc Mocha do cô tự pha và nước chanh ấm. Trước sự ngạc nhiên của kẻ thứ 3 Lam giải thích.
Yêu 2 năm, cưới 3 tháng, tôi bắt đầu cảm nhận sự lạ lùng của chồng. Nhiều khi tôi tự hỏi mình đã làm sai điều gì mà khiến anh hờ hững, vô tâm như vậy.
Khi tôi thông báo tin sốc như vậy, anh vẫn bình tĩnh an ủi và tỏ thái độ quyết lấy bằng được tôi làm vợ, tôi đã nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian này.
Chỉ trong một thời gian ngắn với ngần ấy thứ có được, tôi đoán… em đang cặp kè với ai đó. Tôi lẳng lặng theo dõi và phát hiện ra sự thật đúng như tôi nghĩ. Em làm bồ nhí cho gã giám đốc già ở công ty.
Mắt tôi nhòe đi, đầu óc chao đảo và không thể tin những gì chồng mình đã nhắn.
Tôi năm nay hai mươi bảy tuổi, hiện đang có một chuyện tình kéo dài năm tháng với người đàn ông đúng gu mình. Đám cưới diễn ra như ý, nhưng mọi thứ lại bắt đầu vào đêm tân hôn.
Hoảng hồn, tôi gọi ngay taxi đi cấp cứu. Tôi định gọi điện cho bố mẹ nữa nhưng vội quá nên định có gì sẽ gọi phụ huynh hai bên sau. Dù gì tôi cũng khá xấu hổ vì ngay đêm động phòng đã đến mức phải nhập viện. Nhưng rõ ràng là tôi đã rất cố gắng nhẹ nhàng, không hiểu sao lại như vậy.
Thực sự tôi không trốn tránh trách nhiệm, tôi có lý do nhưng đau lòng thay là không một ai thông cảm cho tôi.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































