Tìm kiếm: nói-chuyện
Tôi nức nở bỏ về nhà khi mẹ chồng hất tung mâm cơm tôi vừa đặt lên bàn thờ. Không thể tin bà lại làm thế, trước mặt rất nhiều người.
Đến ngày đi đẻ, tôi vẫn cố giặt nốt đồ bẩn của mẹ chồng để đỡ đần cho chồng. Tôi chưa bao giờ phụ anh, nhưng anh lại phụ lòng tôi.
Vừa bước vào phòng, tôi đã giật mình, chân đi không vững vì một con ma nơ canh được đặt trên giường, đầu đội tóc giả.
Hiện tại Lãng đang mở công ty riêng, hoạt động khá tốt. Người đàn ông giỏi giang, đi lên từ 2 bàn tay trắng ấy đã thu hút được sự chú ý của tôi.
Anh ấy cúi xuống sát tai tôi đề nghị tôi ra ngoài nói chuyện sau đó nắm tay tôi kéo đi. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò pha lẫn ghen tỵ.
Người yêu em bực mình phản ứng, bỏ về và bảo em là người ích kỷ, nhỏ nhen, đã ra mắt gia đình còn sợ không chắc chắn nên không muốn giúp đỡ.
Tôi có nên kể chuyện bắt gặp chị dâu ngoại tình với mọi người trong gia đình mình hay không.
Cô gái kia thấy tôi thì sợ đến mức co rúm cả người lại, chân tay luống cuống không mặc nổi quần áo vào người.
Bạn trai cũ thay đổi nhiều quá, tôi không tin anh ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho mẹ con tôi.
Trong khi tôi hào hứng mong chờ đến ngày lên xe hoa thì Tuấn lại muốn tổ chức đám cưới đơn giản nhất.
Tôi bằng lòng để Nam đi Nhật 4 năm, thậm chí trong thời gian đó tôi sẽ nuôi con 1 mình chờ Nam về, vậy mà.
Là cô dâu, nhân vật chính vào ngày cưới nhưng vợ tôi tự biến mình thành đề tài bàn tán của mọi người.
Sau đêm tân hôn, tôi choáng váng, thất vọng nặng nề vì cuộc sống hạnh phúc mà bấy lâu tôi tưởng tượng hoàn toàn không tồn tại.
Mọi người bảo tôi điên khi cố cưới "vợ hư". Nhưng chỉ có tôi hiểu, mình đang làm gì và cần gì. Chỉ không ngờ, sau đêm tân hôn, dấu vết lạ ấy lại xuất hiện khiến tôi kinh ngạc vô cùng.
Trên bàn trang điểm hơi bừa bộn của em có một mẩu giấy lạ bị vo tròn. Tôi nhặt lên xem thì là một bức ảnh. Bàng hoàng hơn, đó không phải là một bức ảnh bình thường.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































