Tìm kiếm: thấy-mẹ
Ngồi giữa mâm cỗ Tết nhà chồng lại thèm miếng mứt gừng cay nồng mẹ làm. Thèm cảm giác cả nhà ngồi quây quần trông bánh chưng, vừa trò chuyện vừa ngóng giao thừa.
Các cụ vẫn thường bảo rằng mẹ chồng - nàng dâu thì khác máu tanh lòng nhưng cũng có không ít trường hợp mẹ chồng còn quý con dâu hơn con gái.
Tôi điếng người, mẹ anh thì vờ lăn đùng ngã ngửa ra ăn vạ, anh bế mẹ anh lên còn để mặc tôi đứng chơ vơ ở đấy.
Tôi thật không ngờ, mọi chuyện đều là do mẹ tôi dựng ra, giờ khi bà bệnh tật nằm đó mới chịu thú nhận.
Cứ ngỡ mẹ thuê ô sin về để trợ giúp tôi việc nhà, ai dè tất cả chỉ là cái cớ cho âm mưu của mẹ mà thôi.
Mẹ anh tiết lộ lý do: bà biết tôi rất yêu con trai bà, tan vỡ tình yêu với anh là một nỗi đau đớn vô biên đối với tôi, và bà muốn tôi nếm trải tình yêu đó thay cho bố mình.
Bà nội chửi mẹ em là kẻ hư hỏng, bảo đứa bé trong bụng là đồ con hoang, không phải máu mủ nhà bà. Gần đây, ông bà nội lại sang, nói muốn công khai thừa nhận em với gia tộc, trao quyền thừa kế của cháu đích tôn, nhưng em phải đổi họ.
Tôi nghĩ mà rơi nước mắt, ngày đầu tiên đã thế này, tôi không biết về lâu về dài sẽ ăn ở như nào nữa.
Tôi đi chợ về đến cổng, sững người khi nghe thấy cuộc đối thoại của mẹ chồng và anh. Mọi thứ với tôi đều sụp đổ.
Đến tận ngày nay, dù đã trải qua hơn một thế kỷ nhưng vụ mất tích kỳ lạ của cậu bé nhà Dunbar vẫn ẩn chứa nhiều tình tiết nghi vấn mà chưa ai có thể đưa ra lời lí giải hợp lý và chính xác.
Tôi quyết tâm về cho dù họ không đồng ý, bố tôi và gia đình cần có tôi hơn họ. Tôi nói dù không đồng ý tôi vẫn về, người chết đã chết rồi nhưng tôi phải làm tròn chữ hiếu với người còn sống. Tôi quỳ xuống trước bàn thờ bố chồng, dập đầu tạ lỗi rồi xách túi ra xe.
Thực lòng tôi không có ý dấu giếm, che đậy gia thế của mình, chỉ là mẹ anh chưa khi nào hỏi đến. Và đơn giản tôi nghĩ, quan trọng bản thân tôi tốt chứ có ai chọn được gia đình, xuất thân của mình đâu. Sự vô tư của tôi cũng chính là lý do để hôm đó, mẹ anh có cớ chửi, nói tôi là che đậy, lừa lọc.
Bước chân ra khỏi khách sạn, Phương cố cúi gằm mặt để hi vọng không gặp người quen nào đó nhận ra mình. Nhưng rồi tim cô tưởng như bắt ra ngoài khi đâm xầm vào mẹ chồng đứng trước mặt. Bà chẳng những không ầm ĩ lên mà còn kéo lấy tay cô giục về: “Về nhanh đi con, mẹ nấu cháo cá chép cho mà ăn”.
Chồng em rất ghét mẹ. Anh còn cấm em không được tiếp xúc với bà trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Có hai nàng dâu nhưng bà Thanh đối xử thiên vị, chỉ quý dâu út nhà giàu mà khinh thường dâu cả xuất thân tỉnh lẻ.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































