Tìm kiếm: về-nhà
Sau một tuần thực hiện chế độ tiết kiệm, không giảm được đồng nào mà chi phí bị đội lên là 2 triệu.
Sáng sớm mò về lại nhà, tôi thấy cửa mở hé. Chị hàng xóm vội vàng chạy sang hớt hải nói: “Vào ngay bệnh viện đi chú Hùng”.
Thời gian này, Quân không hay gọi về thương xuyên cho vợ nữa, tập trung làm việc. Đến năm thứ 6 xa nhà, Quân có số tiền khá lớn để làm vốn. Lúc này, anh mới trở về quê.
Là con gái, chẳng ai mong muốn lấy một người chồng đáng tuổi ông mình. Thế nhưng ở thời điểm đó, em không còn cách nào khác.
Chị dâu cũng sửng sốt khi thấy tôi. Chị kéo tôi ra một góc, dặn dò tôi đừng nói cho mọi người trong nhà biết; nhất là chồng chị.
Tôi nghĩ vợ chồng cần ngồi xuống nói chuyện về việc chi tiêu. Nhưng chẳng ngờ đến một ngày, tôi nghe tin chồng bị tai nạn giao thông, đang cấp cứu ở bệnh viện.
Phụ nữ thông minh luôn biết những gì nên giữ lại, những gì nên nói ra nên chồng cả đời say mê nửa bước không rời. Phụ nữ nông cạn không biết trọng lượng của lời nói nên đàn ông dần xa cách, yêu đến mấy cũng tìm đủ cách để chia tay.
Lúc thấy chúng em nên duyên vợ chồng, ai cũng lắc đầu ngao ngán. Họ cho rằng đàn ông mới 25 như chồng em chưa chững chạc, sẽ không biết yêu vợ thương con. Nhưng em tin chắc chồng em thì khác, vì từ lúc yêu đến khi cưới anh ấy luôn chua đáo, hết lòng chăm lo cho ẹm.
Mọi chuyện vẫn diễn ra như tôi nghĩ, tôi yêu thương con trai riêng của chồng, tôi và chồng lại hạnh phúc như xưa. Cho đến một ngày tôi phát hiện một sự thật không tưởng.
Một thanh niên ở Đắk Lắk bị bạn nhậu đấm vào mặt vì quấy rối giấc ngủ. Sau đó, thanh niên này đáp trả bằng 2 nhát dao.
Vừa bước vào nhà chồng cũ, tôi bàng hoàng khi thấy anh ấy ngồi trên xe lăn và đang tiếp khách. Thấy tôi, mọi người biết ý ra về, chỉ còn mỗi con gái tôi và bố mẹ chồng cũ.
Ông nội tôi nói thế chính là muốn giao hết tài sản cho cháu gái, mà không chia cho 3 con trai hay những đứa cháu còn lại.
Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi vì quá sốc.
Chồng bị phá sản, anh trai liền lôi chuyện cũ ra đay nghiến khiến tôi rơi vào cảnh tủi nhục cùng cực
DNVN - Trong bữa cơm gia đình, từng lời nói của anh trai như mũi dao cứa sâu vào lòng tôi, nhắc lại những chuyện cũ với giọng điệu phũ phàng. Mắt tôi cay xè, lệ ứa ra, nhưng anh vẫn không ngừng lại, vẫn tiếp tục buông lời chua chát, như thể muốn rũ sạch hết nỗi đau của tôi bằng sự trách móc không ngừng.
Thật không ngờ cuộc sống của con tôi lại đau khổ đến thế.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






















